Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
t đại nam nhân (~~> Hihi, để “đại nam nhân” nghe cho nó hoành tráng ), có lạnh cách mấy cũng phải cố nghiến răng mà chịu đựng chứ, đằng này lại mặt dày sai khiến một nữ sinh chân yếu tay mềm chạy đi kiếm găng tay cho mình, thật sự là làm cho người ta cảm thấy quá mức vô sỉ a…
Thật đáng tiếc, ba vị nam sinh lại không thể tận mắt chứng kiến tình cảnh vô sỉ của cực phẩm chuyển biến thành âm hiểm đến thế nào.
Triệu Tử Mặc sau khi cầm theo đôi găng tay chạy tới, cực phẩm cũng chỉ mang vào một chút, sau đó liền tháo ra trả lại cho cô: “Đến lượt em.”
Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy thì vội vàng giơ hai bàn tay mình lên, bày ra hai chiếc găng tay có hình con thỏ xinh xinh: “Không cần đâu, em cũng có mà, tay em bây giờ ấm lắm, anh cứ giữ lấy đi.”
Hai người tiếp tục đi thẳng vào công việc chính, cực phẩm lại nghiễm nhiên trở thành đạo diễn như ai, liên tục chỉ huy Triệu Tử Mặc không ngừng nghỉ: “Nếu em nằm trên bãi cỏ kia để chụp có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn đó.”
Cô nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng y theo lời cực phẩm mà nằm rạp xuống bãi cỏ, cúi đầu cẩn thận điều chỉnh góc độ camera, bộ dạng cực kỳ giống…
Một con cừu cúi đầu…
Đang ăn cỏ…
Cố Thành Ca bỗng nhiên mở miệng: “Đáng tiếc bây giờ là mùa đông, cây cỏ cũng khô héo cả rồi…”
Triệu Tử Mặc rất chi là nhiệt tình tiếp lời: “Đúng vậy đúng vậy a, nếu như là mùa xuân thì tốt rồi, cây cối tốt tươi, muôn màu muôn sắc, hình chụp cũng sẽ đẹp hơn.”
Có điều, nằm rạp trên mặt đất quả nhiên có hiệu quả rõ rệt, chỉ cần điều chỉnh góc quay hơi nghiêng sang một chút là có thể chụp được toàn bộ phong thái của cực phẩm.
Bên trong máy quay, hình ảnh cực phẩm hiện ra với đôi môi khẽ cong lên thành một hình cung tinh tế, đôi mắt xinh đẹp đen thăm thẳm cùng nụ cười thích thú của anh, bất chợt khiến cho cô không khỏi ngẩn ngơ.
Triệu Tử Mặc chớp được cảnh quay cực kỳ hiệu quả này thì vô cùng sung sướng: “Cực phẩm anh thật lợi hại a, không ngờ đến ngay cả cách nằm rạp xuống đất để tăng hiệu ứng hình ảnh này mà anh vẫn có thể nghĩ ra nha!”
Vẻ mặt cực phẩm vẫn vô cùng bình tĩnh, ánh mắt từ từ di chuyển đến một vị trí cách đó không xa: “Nếu em có thể đứng quay ngược lại ở đó, hiệu quả còn khó tưởng tượng hơn nữa…”
Hai mắt Triệu Tử Mặc lập tức sáng bừng lên như đèn pha: “Thật không?”
Cố Thành Ca trịnh trọng gật đầu: “Thật.”
Cho nên là, A Mặc nhà ta không nói thêm câu nào nữa, ton tót ôm DV chạy đến chỗ cực phẩm nói tới.
Nhưng mà, đương lúc cô đang loay hoay làm y theo lời cực phẩm, thì bất giác ngẩng đầu lên một cái, liền thấy cực phẩm đang nhàn nhã đứng đó, nở một nụ cười chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen thẳm loé ra những tia sáng mê người.
Triệu Tử Mặc nhất thời ngớ ra.
Vốn dĩ bình thường cực phẩm đã cực kỳ tuấn tú xuất thần rồi, bây giờ nụ cười này lại tuyệt đối xuất phát từ nội tâm anh, càng làm nổi bật lên vẻ phong tư trác tuyệt của anh, khiến cho người ta chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ thất thần mà sảng khoái lạ thường, một nữ sinh nghiêng nước nghiêng thành như Triệu Tử Mặc, cũng vì thế mà không tránh khỏi u mê.
Nhưng mà, nụ cười này của cực phẩm, cũng thật cổ quái đi…Đôi môi hơi nhếch lên kia, nhuốm một vẻ gì đó ngỗ nghịch của trẻ con, y hệt như thể đang dựng nên một trò đùa quái ác nào đó.
Triệu Tử Mặc nghĩ nghĩ một hồi, sau đó bình tĩnh tiến lại gần cực phẩm, nụ cười quái dị ấy như cũ vẫn đang ngự lãm trên môi anh.
“Cực phẩm, anh có âm mưu!” Cô trịnh trọng dùng một câu trần thuật rất chi là đơn giản, nhanh chóng kết luận phỏng đoán của mình.
“Ừ.” Cố Thành Ca vô cùng phóng khoáng, thẳng thắn thừa nhận: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là muốn chứng mình quan điểm của mình một chút thôi.”
Triệu Tử Mặc tuy giờ phút này đã cảnh giác đầy mình nhưng vẫn không thể ngăn nổi tò mò: “Quan điểm gì?”
“Con cừu nhỏ trong tưởng tượng của em…hẳn không phải là anh…”
Triệu Tử Mặc: “…”
Ngay lập tức, những hình ảnh đầy mờ ám lại một lần nữa lượn lờ trước mắt cô.
“Cừu nhỏ, ăn cỏ đi!”
“Cừu nhỏ, quay ngược lại!”
….
Nghĩ đến cừu nhỏ, lại liên tưởng đến một màn vừa rồi…
Đương lúc cô nằm rạp trên bãi cỏ điều chỉnh góc độ quay của camera, cực phẩm bỗng nhiên từ tốn mở miệng nói: “Đáng tiếc bây giờ là mùa đông, cây cỏ cũng khô héo hết cả…”
Mà sau đó, cực phẩm lại còn giật giây, bảo cô đứng quay ngược lại thì hiệu quả hình ảnh sẽ tốt hơn nhiều…
Triệu Tử Mặc 囧, hắc tuyến rơi xuống vực sâu vạn trượng: chẳng lẽ ý của cực phẩm chính là, anh muốn chứng minh “con cừu nhỏ bị tuỳ ý sai khiến đùa bỡn”, thật ra chính là cô sao??
Đau khổ tột cùng, Triệu Tử Mặc yên lặng nhẫn nhục ngồi xổm xuống đất, nhặt một cành cây lên vẽ vẽ lung tung trên mặt đất, trong lòng âm thầm gào thét: ta nguyền rủa chết ngươi ta nguyền rủa chết ngươi a!!!
Thì ra cực phẩm lại là kiểu người vừa âm hiểm vừa thù dai như vậy a…
Cô lúc ấy cũng chẳng qua là, trong lúc hưng phấn tột độ mới nhanh mồm nhanh miệng, suy nghĩ chưa kịp qua khảo nghiệm của đại não đã bật văng ra ngoài thôi mà!
Cố Thành Ca vẫn nghiễm nhiên đứng trước mặt cô, điềm tĩnh chăm chú nhìn