Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.
bao… Hơn nữa, chuyện phát sinh lúc đó, khiến cho sau này tôi không thể từng ngày từng ngày đợi cô ấy lớn lên nữa rồi…”
Thật lâu sau này, Triệu Tử Mặc qua lời Khương Khương kể lại mới biết được toàn bộ sự thật của câu chuyện trước kia. Quả thật, những gì diễn ra lúc đó, cũng đều là hiểu lầm mà thôi.
Hôm đó khi bữa tiệc chúc mừng của ngày thứ nhất kết thúc, mẹ kế của Khương Khương có lẽ cũng chỉ vì chuyện ba cô quyên góp nhiều tiền mà cãi nhau ầm ỹ một hồi, Khương Khương thấy vậy liền chạy vào ngăn lại, không ngờ bị mẹ kế mắng té tát tối tăm mặt mày, cô cũng chính vì thế mà ấm ức quá, đâm ra không thể ngủ được, liền len lén trốn ra khỏi nhà, chạy một hồi thì đến được gốc cây cổ thụ trong làng, cùng lúc ấy cô bắt gặp Tề Lỗi cũng đang ngồi đó.
Dưới ánh trăng bạc trong trẻo mà dịu dàng, hình ảnh Tề Lỗi hiện lên vừa lung linh vừa thật đẹp đẽ, vừa có phần lạnh lùng, lại vừa có phần ưu nhã khí thế bức người. Bởi vì anh là nhân vật chính trong bữa tiệc ăn mừng, cho nên lúc này cũng đã thấm hơi men, có điều quá mức cao hứng, tinh thần vẫn phấn chấn như thường. Khương Khương ngồi bên cạnh Tề Lỗi, chuyên chú lắng nghe về mọi ước mơ và hoài bão trong tương lai của anh.
Khương Khương từ hồi còn bé tý đã đi theo Tề Lỗi, quan hệ của hai người phải nói là cực kỳ thân thiết, hai người ngồi bên gốc cây trò chuyện đến tận mười hai giờ đêm, có điều Khương Khương không muốn về nhà đối mặt với mẹ kế, cho nên liền năn nỉ Tề Lỗi cho cô ở lại nhà anh.
Nhà Tề Lỗi rất nghèo, phòng vừa nhỏ lại vừa ít, chỉ là Khương Khương lúc đó mới là một cô bé mười ba tuổi, ngây thơ trong sáng chưa hiểu chuyện, Tề Lỗi lại không có tị hiềm gì, cho nên hai người liền ở chung một phòng , dù sao lúc nhỏ anh và cô cũng đã ngủ cùng giường mấy lần rồi.
Đêm hè nóng nực, trong nhà lại không có thiết bị làm mát nào, Tề Lỗi đến nửa đêm thì mồ hôi đã chảy đầm đìa khắp người, hoàn toàn quên mất có một cô bé đang nằm bên cạnh mình, thế là thản nhiên cởi áo ra quăng sang một bên, hơn nữa lại vì tác dụng của men rượu, cho nên đêm đó anh ngủ càng thêm sâu.
Về phần Khương Khương, cô chỉ mặc chiếc áo thun cũ dài thườn thượt của ba làm váy ngủ, nửa tỉnh nửa mê cứ nghĩ mình đang ở tại nhà, cho nên cũng mơ mơ màng màng vén chiếc áo sơ mi lên, không thèm kiêng kỵ gì hết lăn qua lộn lại trên chiếc giường nhỏ, cuối cùng nằm gối đầu lên ngực Tề Lỗi, thản nhiên biến anh thành chiếc gối ôm to đùng mà ôm chặt lấy.
Tờ mờ sáng ngày hôm sau, ba Khương Khương mới phát hiện ra con gái mình không có mặt ở nhà, cho nên lập tức vội vã chạy đi tìm, lục tung khắp xóm, cuối cùng còn mỗi Tề gia, cả đoàn người cứ thế xông thẳng đến lục lọi, đồng thời cũng chớp được pha “định mệnh” đã làm thay đổi cả cuộc đời Tề Lỗi.
Tề Lỗi lúc đó vẫn còn say giấc, đôi chân dài vô tình gác qua hông Khương Khương, còn Khương Khương lại gối đầu trên khuỷu tay anh, phía sau chiếc quần lót đã thấm đẫm một mảng màu đỏ chói.
Cô bé Khương Khương mười ba tuổi đột nhiên hét toáng lên một tiếng đinh tai nhức óc, khiến cho Tề Lỗi đang nằm một bên cũng mơ màng tỉnh dậy, không cần biết phát sinh ra chuyện gì, nhưng trong chớp mắt khi cô nhìn thấy chiếc quần đỏ loét một vùng, liền sợ hãi ôm chặt lấy ba. Cho đến sau này khi cô hiểu ra đó là lần đầu tiên cô có kinh nguyệt, thì sự cũng đã rồi.
Kết thúc mùa hè năm đó, mẹ của Tề Lỗi nhảy xuống sông tự vẫn, Tề Lỗi cũng rời khỏi trấn nhỏ nghèo nàn đi đến một thành phố xa xôi, Khương Khương sau khi hiểu hết mọi chuyện, hết lời giải thích cũng đều vô ích…\'
A Mặc xui xẻo.
Mọi chuyện sau này của Khương Khương và Tề Lỗi tiến triển như thế nào, Triệu Tử Mặc không biết, cô chỉ biết rằng Tề Lỗi ở sở vụ Luật thường xuyên cùng Hà Tất Tranh cười đùa trêu trọc, tâm tình cực kỳ vui vẻ, bầu không khí cũng vô cùng thoải mái, mà bạn gái hắn, mỗi lúc rảnh rỗi cũng thường qua sở vụ đi ăn cơm trưa cùng với hắn.
Về phần Khương Khương, cô nàng kể từ sau lần đó cũng không còn khóc nữa, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời lại tiếp tục thường trực trên môi, Triệu Tử Mặc thỉnh thoảng cũng muốn quan tâm một chút, chỉ có điều cô nàng thường xuyên lảng sang chuyện khác, duy chỉ đúng duy nhất một lần, Khương Khương cười cười ngồi hát tình ca.
“… Lựa chọn của anh không sai, là do em đã thiếu nợ anh quá nhiều, em biết sự đau đớn tổn thương ấy không có cách gì bù đắp được; chỉ là, sự lựa chọn ấy của anh khiến nước mắt em cứ mãi tuôn rơi, em tình nguyện rời xa anh, một mình đi trong thế giới này…” (~~> A.T: ủa chị này đang hát hả? Iem cứ tưởng nói chuyện bình thường chớ =.=)
Triệu Tử Mặc cơ hồ nhận ra Khương Khương và Tề Lỗi không hề giả vờ giả vịt gì sất, cô nàng này vẫn thường xuyên gặp mặt Tề Lỗi, hơn nữa A Mặc nhà chúng ta còn mấy lần tận mắt chứng kiến cảnh Tề Lỗi lấy xe của cực phẩm chở Khương Khương về trường. (~~> A.T: cha là trời, còn thêm cái cụm “xe của cực phẩm” làm chi nữa không biết =..=)
Cho nên, Triệu Tử Mặc chính là áp dụng kế sách ném đá giấu tay, mượn người bên cạnh giúp m