Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

“Hoặc là, ngay từ lúc bắt đầu đừng cầm lấy tay tôi, còn nếu không, một khi đã cầm lấy thì đừng hòng nghĩ đến chuyện buông ra, sinh cùng giường, chết cùng huyệt —”
Trong lòng cô đột nhiên hiện ra một tia hoảng hốt, còn đang định rút tay thì anh đã buông tay cô ra rồi: “Sau này đi qua đường nhớ chú ý một chút.”
Triệu Tử Mặc được anh nắm tay dắt đi cả đoạn đường, khiến cho bàn tay cô đến tận lúc đó vẫn còn lưu lại chút nhiệt độ ấm áp của anh.
Đây cũng chính là lần đầu tiên cô nắm tay một người con trai, bởi vì từ trước đến giờ, Tiêu Sở Diễn chỉ đơn giản cầm lấy cổ tay cô…
Không đúng, không phải lần đầu tiên, cô còn nhớ rõ hôm đó trời mưa to, cô tìm anh giả vờ làm bạn trai để đối phó trước mặt Chu Đại, cô đã nắm tay anh một lần rồi, hơn nữa còn là do cô chủ động… Đó mới chính xác là lần đầu tiên. (~~> A.T: hihi, nắm tay thôi mà tâm lý cũng phức tạp quá ha ^^)
Trong lòng Triệu Tử Mặc đột nhiên dâng lên một cảm xúc gì đó thật lạ mà cũng thật đẹp, bất giác cô ngồi xổm luôn xuống mặt đất.
Cô nắm tay anh, anh nắm tay cô, tại sao lại thấy việc này thật tự nhiên như vậy, giống như chỉ đơn giản như việc nước chảy thành sông mà thôi.
Cố Thành Ca đi được hai bước mới phát hiện ra Triệu Tử Mặc đã ngồi xổm xuống đất từ lúc nào, anh lập tức quay lại, thản nhiên ngồi xuống trước mặt cô.
“A Mặc, sao vậy?” Không phải là bị anh mắng cho nên sinh ra ấm ức quá đấy chứ?
Triệu Tử Mặc: “…”
Cố Thành Ca cực kỳ khó hiểu nhìn cô, trên khuôn mặt cô lúc này hiện ra đủ loại sắc thái, muôn màu muôn vẻ, có lúc mê mẩn ngu nga ngu ngơ, có lúc lại đột nhiên chống cằm lên nhìn chằm chằm vào anh, bộ dạng này, tất nhiên không giống kẻ đang chịu ấm ức rồi…
Một lúc sau, cô lại chuyển sang dáng vẻ như hồn đang treo trên mây, không biết trong cái đầu kia lại đang nghĩ đến chuyện gì nữa.
Đã có kinh nghiệm về “sự kiện cừu nhỏ”, cho nên anh kiên quyết đem mọi ảo tưởng của cô bóp chết ngay khi đang còn trong trứng nước, để ngăn cô ngữ xuất kinh nhân, lời thốt ra chưa qua kiểm nghiệm của đại não, cho nên anh lập tức vỗ lên đầu cô một cái.
Triệu Tử Mặc quả nhiên hồn về với người, bất mãn vuốt vuốt chỗ vừa bị cực phẩm đánh lên, khuôn mặt đầy vẻ ấm ức: “Cực phẩm, anh vỗ đầu em làm gì?”
Cố Thành Ca híp híp mắt: “Em đột nhiên ngồi chồm hổm trên mặt đất là đang nghĩ cái gì?”
Oanh liệt hạ tay xuống, Triệu Tử Mặc chỉ đột nhiên cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể đã phóng vọt lên đầu từ lúc nào, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã đỏ bừng, thậm chí còn đỏ đến tận mang tai.
Phản ứng lúc này của cô, thật giống với kẻ đang hứng chí bừng bừng thì đột nhiên lại bị tróc gian tại trận…
Thật ra cô cũng chỉ muốn tận hưởng một chút cái cảm giác hạnh phúc và kỳ diệu khi nắm tay cực phẩm thôi mà…
Cố Thành Ca tiếp tục kỳ quái chăm chăm nhìn cô.
Triệu Tử Mặc cơ hồ như thẹn quá hoá giận, lập tức ngẩng đầu lên banh mắt trừng lại anh.
Cố Thành Ca lại càng cảm thấy khó hiểu.
Trên con phố dài, gió gào thét dữ dội từng đợt, người đi đường cũng đã bắt đầu thưa thớt dần, Cố Thành Ca đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật ngớ ngẩn, lại cứ như vậy mà ngồi chồm hổm trên mặt đất nói chuyện với cô, hai người thậm chí còn hứng chí bừng bừng trừng qua trừng lại nhìn nhau không ngừng.
Cố Thành Ca a Cố Thành Ca, anh từ lúc nào lại trở thành kiểu người như thế này đây? (~~> A.T: từ lúc chị Mặc xuất hiện chứ sao, hí hí, hỏi thế cũng hỏi XD~~)
Anh nhẹ nhàng đứng dậy, thuận tiện nắm lấy tay cô kéo lên, duy chỉ có đôi mắt đen thẳm là vẫn như cũ tiếp tục chăm chăm nhìn cô.
Ánh mắt này, rõ ràng là cực kỳ bình tĩnh, không hề gợn chút sóng nào, nhưng Triệu Tử Mặc vẫn có cảm giác áp lực rất lớn, không thể nói được gì, cô đành ấm ức lôi chuyện khác ra để dời đi sự chú ý của anh: “Cực phẩm, anh rốt cục là có biết chuyện quá khứ của Tề Lỗi hay không đây?”
Cố Thành Ca nhất thời dở khóc dở cười, thì ra chỉ vì chuyện này mà cô hờn dỗi anh sao… (~~> A.T: á há há, anh là đồ ngốc! Há há há =)) )






Cái gọi là QJ.
(~~> A.T: hị hị, mọi người chắc biết QJ rồi chứ? Ờ, nó là “cưỡng gian” đó )
Về chuyện của Tề Lỗi, Cố Thành Ca cũng có biết đôi chút.
Mùa hè năm năm trước, Tề Lỗi từng được nhận giấy báo trúng tuyển vào trường đại học nổi danh bậc nhất cả nước, ngay trong đêm hôm đó, cái thị trấn nhỏ nơi Tề Lỗi sống dường như đã xuất hiện một chú chim sẻ biến thành phượng hoàng, nhà nhà tung hô, người người ăn mừng… náo nhiệt không kể đâu cho hết.
Bởi vì Tề gia vốn nghèo khó, cho nên hàng xóm láng giềng cùng đông đảo anh em thân thích đều quyên góp để mở tiệc mừng với một số tiền không ít, đồng thời mọi người cũng bảo thêm rằng, học phí cùng tiền sinh hoạt hàng năm của Tề Lỗi lúc hắn đi học đại học, cứ để cho bọn họ cùng chung sức trang trải.
Hắn vừa hận, lại vừa yêu, chỉ tiếc bản thân mình không thể làm được gì: “Tôi làm sao có thể chạm đến cô ấy được chứ, lúc đó cô ấy cũng chỉ mới là một cô bé mười ba tuổi thôi mà, chuyện trên đời còn chưa hiểu là