Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
riệu Tử Mặc cảm thấy cực kỳ khó hiểu, không đoán ra nổi Kỷ tài tử đang nghĩ cái quái gì trong đầu, tâm trạng hắn đúng là thay đổi nhanh đến chóng mặt mà. Chẳng qua Triệu Tử Mặc xưa nay lười nhác có tiếng, cho nên cũng chẳng muốn suy nghĩ nhiều, Kỷ đại tài tử xuất hiện ở sở vụ Luật này cũng chả có gì lạ, bởi vì dù sao quan hệ giữa hắn ta và cực phẩm có thể nói là không hề tầm thường, có điều sự có mặt của tên Chu Đại kia thì thật là kỳ quái.
Nhưng những việc ngoài ý muốn thì vẫn mãi là ngoài ý muốn, coi như không bàn đến nữa đi, có điều đến lúc Triệu Tử Mặc sắp thực hiện xong nhiệm vụ chụp lại mấy tấm hình sở vụ Luật của mình, trong thâm tâm cô vẫn mãnh liệt bừng bừng suy nghĩ “Hảo kỳ vô tội, bát quái hữu lý”, rất muốn tìm hiểu rõ xem ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện giữa Tề Lỗi và Khương Khương là như thế nào. (~~> “Hảo kỳ vô tội, bát quái hữu lý”: tức là tò mò thì không có tội, làm bát quái cũng chẳng phải là sai, đại loại thế )
Cứ như vậy, Triệu Tử Mặc bắt đầu lên kế hoạch điều tra lòng vòng quanh co.
“Hà biểu sư huynh a, Tề Lỗi hôm nay tại sao lại không tới?”
Hà Tất Tranh trưng ra một điệu bộ rất chi là xem thường vị đại mỹ nữ của chúng ta: “Mặc Mặc mỹ nữ, em hỏi thăm Tề Lỗi để làm gì? Em là hoa đã có chủ, hồng hạnh xuất tường đã là không đúng với đạo lý luân thường rồi, bây giờ lại còn dám ngang nhiên thực hiện hành vi tội lỗi trước mặt chánh pháp thế kia…”
Triệu Tử Mặc mặt đầy hắc tuyến: “Em chỉ … chỉ là tuỳ tiện hỏi một chút… một chút thôi mà…”
Kế sách thứ nhất thất bại thảm hại, chờ khoảng mấy phút đồng hồ sau, A Mặc nhà ta lại không ngừng cố gắng khai triển hiệp 2, lần này đối tượng chiến đấu chuyển thành Chu Đại.
“Chu biểu sư huynh a, anh quen biết Tề Lỗi bao lâu rồi?”
Chu Đại lật lật một cuốn sách gì đó trông có vẻ rất dày, như cũ vẫn không ngẩng đầu lên: “Ba năm rưỡi.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Đúng thật là phí công vô ích mà, chỉ mới quen có ba năm rưỡi, tất nhiên không thể biết chuyện năm năm trước của Tề Lỗi được a…
Hiệp 2, lần nữa oanh liệt thất bại.
Triệu Tử Mặc vẫn không cam tâm, quay lại tấn công Hà Tất Tranh: “Hà biểu sư huynh, còn anh thì sao?”
Cố Thành Ca vùi đầu sau chiếc máy vi tính, giữ im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên: “A Mặc.”
“A?”
Cố Thành Ca nghiêm túc nhìn cô: “Không nên nói chuyện quanh co lòng vòng.”
Triệu Tử Mặc biết điều gật gật đầu, được rồi, vậy thì cô đi thẳng vào vấn đề luôn vậy: “Chuyện trước kia của Tề Lỗi, anh có biết không?”
Cố Thành Ca nghiêng đầu nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo trên tường, cũng đã mười một giờ rưỡi rồi: “Chúng ta ra ngoài ăn cơm trước.”
Triệu Tử Mặc lập tức cầm lấy chiếc DV, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, nhảy phóc đến trước mặt anh: “Được được!”
Ai nha, trong phòng làm việc quả không phải là nơi riêng tư để bàn chuyện cơ mật, cực phẩm suy nghĩ thật thấu đáo a!
Hà Tất Tranh không biết từ đâu nhảy ra đột nhiên xen vào: “Mặc Mặc mỹ nữ, có thể thương tình cho anh đi cùng với được không a, người ta thui thủi ăn cơm một thân một mình, cô đơn tịch mịch lắm a…”
Triệu Tử Mặc nhất thời rùng mình một cái, da gà da vịt gì nổi lên hết sạch, lập tức nhảy sang một bên tránh khỏi móng vuốt của Hà Tất Tranh, không ngừng lắc đầu cự tuyệt: “Không được không được, quấy rầy thế giới riêng tư chỉ có hai người của em và cực phẩm, Hà biểu sư huynh anh sẽ không độc ác mất hết lương tâm như thế chứ! Hơn nữa anh cùng Chu biểu sư huynh chả phải một đôi hai người đấy thôi, ăn cơm với nhau cũng rất chi là hợp tình hợp lý vẹn cả đôi đường nha, còn kêu ca thê thảm đáng thương cái gì!” (~~> A.T: thế giới riêng tư chỉ có 2 người à…)
Vã mồ hôi, để cho cái thằng cha quái đản này đi theo, liệu cô còn có thể nghe được quá khứ của Tề Lỗi nữa sao!
Hà Tất Tranh quay phắt sang nhìn chằm chằm vào Cố Thành Ca, vẻ mặt vô cùng cảm khái: “Lão Cố a lão Cố, nữ sinh vây quanh cậu nhiều như hoa trong rừng thế kia, vậy mà cậu vẫn có thể lựa ra được một mỹ nhân vừa xinh đẹp vừa cá tính như Mặc Mặc đây, quả thực là phải chúc mừng cậu đã đến lúc tạm biệt tháng ngày cô đơn hiu quạnh rồi a…”
Cố Thành Ca không nói gì, chỉ nhàn nhạt nhếch miệng, trong đáy mắt sâu thẳm loé lên một tia cười, ngụ ý như muốn đón nhận lời chúc mừng. (~~> A.T: sướng thì nói té còn bày đặt, 2 anh chị bắt đầu giống nhau rồi đó =..=)
***
Hai người cùng ăn cơm ở một quán ăn nhỏ gần sở vụ Luật, Triệu Tử Mặc vẫn rất chi là biết điều, đưa ngay thực đơn cho cực phẩm hòng lấy lòng anh: “Cực phẩm, anh gọi trước gọi trước đi…”
Nhưng mà đến lúc Cố Thành Ca đã gọi món xong, điện thoại di động của anh lại đột ngột vang lên, nghe nội dung cuộc trò chuyện thì có lẽ là một vụ án mạng nào đó, Triệu Tử Mặc không biết làm gì hơn, đành buồn bực ngồi uống nước lọc, uống xong lại nhàm chán xoay xoay chiếc chén nước thuỷ tinh.
Sau khi món ăn đã được đưa lên hết, Cố Thành Ca vẫn còn đang nghe điện thoại, liền đưa tay ra hiệu bảo cô ăn trước, Triệu Tử Mặc đành lặng lẽ ngồi ăn vi cá, thỉnh thoảng lại gạt gạt rau thơm sang một bên, ăn thịt kho tàu thì lạ