Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341630

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.

chân tướng sự việc.
Tùng Chúc Chi vốn là dân quê, lặn lội lên thành phố làm giúp việc kiếm tiền, mấy năm gần đây vẫn chăm chỉ phục vụ một vị lão đại gia họ Chu bị liệt nửa người, không may vị lão gia họ Chu đó nửa năm trước thì đột ngột qua đời, chỉ kịp để lại một bản di chúc, trong đó ghi rõ rằng bốn mươi phần trăm gia sản của ông để lại cho cháu trai trưởng, đến lúc kết hôn có thể toàn quyền sở hữu bốn mươi phần trăm đó, đứa con gái đầu thừa kế năm phần trăm, về phần ngôi nhà và bốn mươi lăm phần trăm còn lại, toàn bộ giao hết cho người đã chăm sóc ông bấy nhiêu năm qua là Tùng Chúc Chi.
Vốn là con gái trưởng của Chu lão gia sau khi ông qua đời mới biết, trước kia khi ông còn khoẻ mạnh, đã từng trúng vé số trị giá năm trăm vạn tệ, chỉ có điều bây giờ quyền thừa kế của mỗi người lại khác nhau quá nhiều mà thôi.
Đứa con trai đầu của Chu lão gia mấy năm trước cũng bị nhồi máu cơ tim mà qua đời, còn đứa con gái lớn thì vốn là một kẻ nghiện, đối với việc quyết định phân chia tài sản của Chu lão gia cũng không hề có chút dị nghị nào, bởi vì dù sao con trai cô ta cũng được bốn mươi phần trăm tiền thừa kế, cộng thêm với năm phần trăm nắm giữ trong tay cô ta, so với việc chia đều cho cả đại gia đình thì đã tiện nghi lắm rồi. Còn về phần bốn mươi lăm phần trăm của bảo mẫu Tùng Chúc Chi, cô ta cũng vui vẻ ưng thuận, dù sao con trai cô ta cùng với con gái Tùng Chúc Chi đang say đắm yêu nhau, cuối cùng thể nào cũng thành người một nhà, đã tiện nghi này lại càng tiện nghi hơn, không có lý do gì để phản đối.
Có điều đứa con kế của Chu lão gia cùng con gái mình lại không hề chấp nhận điều đó, bọn họ gộp lại cũng mới chỉ được một phần nhỏ tý ty trong đống gia sản kếch xù, hơn nữa Tùng Chúc Chi chỉ là một bảo mẫu cỏn con mà lại có thể thừa kế gấp mấy lần bọn họ, cho nên len lén hợp sức, đốt di chúc đi, thẳng tay đuổi Tùng Chúc Chi ra khỏi nhà Chu lão gia.
Tùng Chúc Chi là dân quê, kiến thức không có nhiều, về luật pháp lại càng hiểu biết ít, cũng không có cách nào nhờ cậy được người trong đại gia đình của Chu lão gia nữa, cho nên sau khi bị đuổi khỏi nhà, bà liền trở về nông thôn.
Chẳng qua là thật không nghĩ tới, một tuần lễ trước bà nhận được một bức thư, là bút tích của Chu lão gia, ông để lại một dãy số điện thoại và viết rõ rằng nếu sau khi ông qua đời, Tùng Chúc Chi có bị đuổi khỏi nhà đồng thời không nhận được chút tiền thừa kế nào, thì có thể gọi đến số điện thoại trong thư, sẽ có người đến tận tình giúp đỡ…
Cho nên Tùng Chúc Chi lập tức gọi điện thoại, lặn lội lên thành phố một lần nữa…
Tùng Chúc Chi vốn không phải là kiểu người hám tiền hám quyền, nhưng nếu như tài sản bà được thừa kế là đúng với pháp luật, vậy thì không có lý gì để từ chối cả, hơn nữa kể từ sau khi Chu lão gia tê liệt nửa người, ngoại trừ cháu trai trưởng thường xuyên đến thăm thì con gái và cháu chắt đều mặc kệ không thèm ngó ngàng, đến bây giờ khi Chu lão gia qua đời, ông nhân từ để lại một phần di sản cho bọn họ, đã là phúc lớn của bọn họ rồi.
Đã nắm được trong tay bản di chúc Chu lão gia gửi đến, vụ kiện lần này chỉ có thắng chứ không thể thua.
Trên đường trở về, hai mắt Triệu Tử Măc đều đã biến thành hình trái tim, long lanh lóng lánh trầm trồ cảm thán: “Cực phẩm a cực phẩm, vị Chu lão gia kia thật đúng là thần tài của anh nha! Thù lao là mười phần trăm di sản, chính là lóng la lóng lánh năm mươi vạn tệ a…”
Đáy mắt Cố Thành Ca vẫn bình lặng không chút gợn sóng: “Ừ, miễn cưỡng cũng có thể mua được một chiếc Audi.” (~~> A.T: *chảy nước miếng*)
Triệu Tử Mặc: “…”
Sau khi trải qua một ngày cực kỳ xui xẻo cùng với không đồng dính túi,trong lòng Triệu Tử Mặc thật ra hiện giờ đang mãnh liệt tự vấn: Tài chủ cực phẩm, có thể cho em mượn ít tiền được không a…???
Cố Thành Ca trực tiếp đưa cô về trường, sau khi cô xuống xe, anh bỗng nhiên gọi lại: “A Mặc, thời khoá biểu của em đâu?”
“Hở, cái gì cơ?”
“Thời khoá biểu học kỳ này.” Cố Thành Ca kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
“A…” Triệu Tử Mặc rốt cục cũng hiểu ra: “Nhưng mà em không có mang theo.”
“Vậy tối nay gửi mail cho anh.” Cố Thành Ca chỉ bình thản yên tĩnh nhìn cô, “Còn nữa, sau này đừng chen chúc đi xe bus đến sở vụ Luật nữa.”
Nói xong, anh liền lên xe lao vút đi.
Triệu Tử Mặc: “…”
Tại sao tại sao a? Nếu không đến sở vụ Luật nữa, sau này làm sao cô ghi chép được toàn bộ tài liệu về quá trình làm luật sư của anh đây a????
( == Người này căn bản không hiểu rõ trọng điểm của vấn đề mà.) ~~> A.T: đây là lời tác giả hê, rứa mới nói chị Mặc ngu chớ =))






Ai là bà chủ?
Tuy trong lòng thấy vô cùng khó hiểu, nhưng cuối cùng tối hôm đó Triệu Tử Mặc vẫn phải gửi thời khoá biểu qua cho Cố Thành Ca. Tất nhiên không lâu sau, cô lập tức biết anh cần thời khoá biểu của cô để làm gì.
Ví dụ như buổi chiều hôm nay, Triệu Tử Mặc chỉ có một tiết ngắn học chuyên ngành, thời gian còn lại có thể thích làm gì thì làm, vì thế chuông tan học vừa vang lên, Cố Thành Tây đã chìa di độ


The Soda Pop