Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.
ống tay áo, tránh bị vấy bẩn.
Sau đó, anh quay đi, rời khỏi phòng bếp.
Chưa đầy một phút đồng hồ sau, Cố Thành Ca đã cầm theo một chiếc áo sơ mi màu lam nhạt quay trở về. Anh đứng đằng sau cô, hai tay luồn qua eo cô, lấy chiếc áo thắt ngang hông cô, làm thành một chiếc tạp dề tạm thời.
Anh đứng sát bên như vậy, khiến cho Triệu Tử Mặc có thể dễ dàng cảm nhận được từng hơi thở ấm áp của anh, dòng máu đang chảy trong cơ thể cô cũng vì thế mà nóng dần lên, đầu óc quay cuồng mê loạn, bất giác hai gò má cô đỏ bừng, quay đầu lại nhìn anh rồi khẽ mỉm cười đầy dịu dàng.
Ngay giây sau, một đôi môi nóng bỏng của ai đó đã lập tức phủ lên môi cô, cho đến khi con cá chưa được xử lý bên cạnh nhảy nhót giãy giụa liên hồi, ra khỏi mặt bàn rớt bộp một cái xuống đất, hai người mới chịu dừng lại…
Cố Thành Ca ôm lấy cô từ phía sau, cằm anh tựa vào vai cô, bắt đầu lên án: “Em dụ dỗ anh!”
Triệu Tử Mặc ngạc nhiên đến nỗi không thốt nên lời.
Này này này, cái tội danh đó cũng quá lớn rồi! Không được, cô nhất định phải cãi đến cùng: “Em đâu có!” Sự thật là cô vô tội, hoàn toàn vô tội mà!
Cố Thành Ca khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Em có!”
Triệu Tử Mặc quay đầu lại trừng mắt nhìn anh: “Em không có!”
Cố Thành Ca vẫn rất mực kiên trì: “Em có!”
Này này, đừng xấu tính thế có được không hả?
Triệu Tử Mặc muốn thoát khỏi vòng ôm của anh để đưa tay lên chống nạnh, nhưng anh lại ôm chặt quá, thế là chỉ có thể tiếp tục trừng mắt dọa dẫm: “Em không có!” Cô đâu có bất lương đến mức ấy chứ!
Cố Thành Ca than thở: “Xem đi, A Mặc ngốc, em lại đang dụ dỗ anh rồi.” Dứt lời, anh lại tiếp tục chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Một lúc lâu sau, Triệu Tử Mặc bỗng nghe thấy anh than khẽ: ”Lẽ nào em không biết, mỗi một nụ cười, mỗi cái nhăn mặt, nhất cử nhất động của em, cho dù là trừng mắt hay phồng mang trợn má, cũng đều là sự dụ dỗ đối với anh.”
Và thế là, cả người bạn Triệu Tử Mặc của chúng ta, chỉ vì một câu nói đơn giản này, mà mềm nhũn hết cả ra rồi.
Lúc này đây cô chỉ cảm thấy tâm trạng rất thoải mái, rất sung sướng, chỉ muốn được lập tức bay lên thôi.
Kết cục sau đó thế nào không cần nói chắc ai cũng hiểu, y theo lời cực phẩm than “Em dụ dỗ anh”, cả ngày hôm đó hai người cứ thế dụ dỗ nhau hết lần này đến lần khác, cho đến khi trời đã nhập nhoạng nhá nhem tối, cả hai vẫn còn chưa có cơm trưa bỏ bụng.
“Thành Ca, chúng ta ăn cơm trước rồi tiếp tục có được không?”
Vừa dứt lời, Triệu Tử Mặc đã liền ngớ ra.
Trời ạ, đầu óc cô hỏng rồi! Sao lại có thể nói ra những lời như thế được chứ!
Nhưng những lời này hiển nhiên lại khiến cho một người nào đó cảm thấy rất sung sướng, và thế là người nào đó cũng cam nguyện buông tha cho cô: “Được, ăn xong chúng ta tiếp tục.”
Đột nhiên Triệu Tử Mặc mãnh liệt cảm thấy, đời cô đúng là tấn bi kịch chốn trần gian.
Không thèm nghĩ nữa, cô lập tức gỡ tay người nào đó đang ôm chặt lấy mình, “Anh đi nấu thức ăn đi! Không cho anh lại hôn…”
Vừa xoay người lại đã nhận ra đôi mắt đang cười của anh, Triệu Tử Mặc vừa thẹn vừa tức, cuối cùng không dám nói hết câu, đành trơ mắt đứng nhìn người nào đó ung dung đi nấu ăn, một lúc sau mới ngập ngừng đánh trống lảng sang chuyện khác: “Không cho phép anh cấm em bỏ món này món nọ nữa, nếu không…”
Vừa nghe đến đây, trong mắt anh đã lóe lên những tia sáng gian manh, anh nhướn mày như muốn hỏi ngược lại cô: Nếu không thì sao?
Triệu Tử Mặc ấp úng một hồi lâu, đến khi nói thêm vài lần hai chữ “Nếu không…” nữa, trong đầu mới chợt lóe lên: “Nếu không em lập tức giả chết cho anh xem!”
Bạn Cố Thành Ca nhà chúng ta, thế là ngang nhiên tiến vào tình thế dở khóc dở cười.
“A Mặc ngốc, những thứ em không thích ăn, lúc nãy anh đâu có mua, còn những thứ em thích thì anh đều rước về hết rồi, lát nữa cũng không cần phải kén cá chọn canh.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Giết cá, giết cá, cật lực giết cá! Cuối cùng cô cũng hiểu ra rồi, hiểu tại sao ngày trước người mẹ đáng kính của cô lại thích giết cá đến như thế.
Bởi vì… tự làm tự chịu, gậy ông lại đập lưng ông, cuối cùng người chịu khổ vẫn là bản thân mình! Cho nên, mới phải kiếm cái mà trút giận a a a a!!!!!
Sau khi cơm nước xong xuôi, Cố Thành Ca lập tức lớn giọng chỉ huy: “A Mặc, dọn dẹp rửa chén bát đi.”
A Mặc lúc ấy đang xem tivi, nghe anh nói vậy thì không thể tin nổi vào tai mình, quay sang trợn mắt: “Cái gì?”
Cố Thanh Ca ngồi phịch xuống ghế salon, thích ý duỗi thẳng đôi chân dài, ý vị vô cùng thâm sâu mà rằng: “Có một số việc, huấn luyện sớm vẫn tốt hơn.”
Triệu Tử Mặc liền nhăn tít đôi mày: “Cái gì mà huấn luyện sớm với chả muộn? Được rồi, đây không phải vấn đề, điều quan trọng là, anh không thấy đau lòng thương xót cho đôi bàn tay mềm mại trắng trẻo này của bạn gái anh sao?” Như để chứng minh cho anh thấy, cô liền đưa tay ra, xoay qua xoay lại mấy vòng…
Sau đó, cô nắm tay lại, nghiêm túc tuyên bố: “Được rồi, vậy chơi trò búa kéo bao đi!”
Trò này, có phải trẻ con quá không?
Cố Thành Ca sờ sờ mũi, lát sau mới bắt đầu, anh ra búa.
Triệu Tử Mặc chậ