Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
m hơn một chút, nhưng lại ra kéo.
Cô thua rồi TT___TT
Nhưng mà… :”Vừa rồi em còn chưa nói quy tắc!” Triệu Tử Mặc cười đầy đắc ý: “Quy tắc là, người nào thắng, người đó phải dọn dẹp rửa chén! Cho nên, xin mời!”
Vừa dứt lời, cô đã đưa tay ra làm thành tư thế mời đầy tự tin.
“Em chơi xấu quá!”
Bạn Cố Thành Ca của chúng ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ buông ra một câu như thế, rồi đứng dậy dọn dẹp bát đũa đi vào phòng bếp.
Triệu Tử Mặc cũng đứng dậy đi vài bước, đứng bên cửa sổ, nhái lại giọng điệu lúc nãy của anh: “Có một số việc, huấn luyện sớm vẫn tốt hơn.”
Cố Thành Ca: “…”
Cặp mắt đang lóe lên đầy gian xảo kia, thật sự là của A Mặc ngốc nghếch ngây thơ ngày thường sao?
Anh cầm lọ nước rửa chén lên, dốc dốc hồi lâu, mới phát hiện ra bên trong đã cạn từ lúc nào.
“A Mặc, em xuống siêu thị dưới nhà mua cho anh một lọ nước rửa chén, ví tiền anh để trong túi áo khoác trên ghế salon ấy.”
Vì cách mạng toàn thắng, cho nên tâm trạng Triệu Tử Mặc lúc này đây có thể nói là rất tốt, tươi hơn hớn lập tức chạy đi mua.
Đứng trước quầy thu ngân trong siêu thị, Triệu Tử Mặc mở ví ra chuẩn bị rút tiền trả, bất ngờ bị một tấm ảnh kẹp bên trong thu hút toàn bộ sự chú ý của cô.
Trong hình là hai cô gái nhỏ, một người xinh đẹp, một người đáng yêu, hai người sóng vai đứng bên nhau, không hẹn mà cùng nở một nụ cười tỏa nắng, có điều nụ cười của cô gái đáng yêu thì uyển chuyển dịu dàng hơn, còn của cô gái xinh đẹp, lại tươi tắn như ánh mặt trời, tựa hồ như chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy, bầu trời có tối tăm u ám đến đâu, cũng phải trở nên sáng bừng ngập tràn sức sống.
Cho đến khi người bán hàng cất lên tiếng gọi đầy dịu dàng, Triệu Tử Mặc mới chợt hoàn hồn, vội vã thanh toán tiền rồi bước nhanh về nhà.
Trong lòng cô lúc này đây, chỉ quanh quẩn độc một nghi vấn.
Trong ví tiền của cực phẩm, tại sao lại có tấm hình cô chụp chung với Thành Tây hồi năm nhất trung học?
Đúng vậy, đây chính xác là hình chụp của hai đứa bọn cô, lúc đó trong trường có một vị thầy giáo rất thích chụp ảnh, muốn chụp cho hai người một bức, thế là mỗi đứa giữ một tấm hình.
Tuy rằng trong ví tiền của anh có hình cô, nhưng tại sao lại không phải mỗi mình cô chứ?
Còn nữa…
Triệu Tử Mặc hùng hùng hổ hổ bước vào phòng bếp, đặt lọ nước rửa chén cái Rầm xuống mặt bàn, hung hăng mở ví tiền ra: “Cố Thành Ca, anh để hình em trong ví, tại sao lại không hỏi em có muốn hay không hả?”
Cố Thành Ca liếc nhìn sang một cái, đôi mắt thâm trầm khẽ gợn, có điều chỉ chớp mắt một cái anh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có của mình, vô cùng ung dung vô cùng thản nhiên đáp: “Vậy, cho phép anh để hình em nhé.”
Triệu Tử Mặc: “… Thế thôi hả?”
Cố Thành Ca lập tức nhướn mày: Chứ em còn muốn thế nào?
Đúng rồi, anh đã chiều theo yêu cầu của cô, xin phép cô đàng hoàng, cô còn muốn gì nữa?
Triệu Tử Mặc chẳng biết đáp lại thế nào, đành ngậm miệng thở phì phì quay trở lại phòng khách xem ti vi.
Một lát sau, Cố Thành Ca đi ra khỏi phòng bếp, anh dừng lại ngay phía sau chiếc ghế salon nơi cô đang ngồi.
“A Mặc…”
Triệu Tử Mặc vội vàng vẫy tay: “Đừng làm phiền em, mau tới đây xem đi, tình thế bây giờ đúng là chỉ mành treo chuông mà.”
Hình ảnh đang chiếu trên tivi là của một thằng bé trai ba tuổi bị bắt cóc, còn ba mẹ của thằng bé vẫn đang ở nhà, vừa chuẩn bị tiền, vừa gọi cho cảnh sát.
Triệu Tử Mặc sớm đã bị bộ phim này thu hút hết sự chú ý, thế là chẳng còn bận tâm đến trời đất trăng sao gì nữa cả.
Cô ngó chăm chăm vào cảnh bọn bắt cóc đang giằng co cùng phía cảnh sát, hoàn toàn không để ý rằng người đang đứng sau lưng cô từ nãy đến giờ, chỉ mới liếc qua màn hình tivi có vài lần, khuôn mặt đã trở nên cực kỳ căng thẳng.
Trong tivi, tên trùm sò đang dùng súng dí sát đầu thằng bé trai, đột nhiên Triệu Tử Mặc giật mình, khuôn mặt đang dại ra của thằng bé ấy sao mà chân thật quá.
Loáng sau, người mẹ cuối cùng cũng đã xuất hiện, trên gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Anh trai… là anh sao, tại sao lại là anh?”
…
Không ngờ, tên bắt cóc đó lại là cậu của thằng bé.
Tròng lòng Triệu Tử Mặc cũng bất giác trở nên căng thẳng hơn hẳn, thế là càng chuyên chú dán mắt vào màn hình.
Đột nhiên, cô nghe thấy giọng nói hoảng hốt của Cố Thành Ca:
“A Mặc, có thể chuyển kênh được không?”
Triệu Tử Mặc vẫn dán mắt vào màn hình tivi.
“Phim rất hay mà, đổi kênh làm gì chứ.”
Phía sau cô, không có tiếng đáp lại.
Vài giây sau, Cố Thành Ca bước vòng qua ghế salon, ngồi xuống bên cạnh cô. Anh ngồi xuống mà người hơi nghiêng về phía trước, hai tay lồng vào nhau, đôi ngón tay cái vô thức vuốt vuốt trên khuôn mặt.
Anh… hình như đang sợ hãi.
Chuyển sang tình tiết trong phim, lúc này bọn bắt cóc đã bị cảnh sát bao vây tứ phía, tên trùm sò cầm súng hung hăng dí sát bên đầu thằng bé, vừa cười đầy nguy hiểm: “Tao đã cảnh cáo mày không được báo cảnh sát, không ngờ cuối cùng mày vẫn làm! Được, vậy thì đừng trách tao giết chết thằng con bảo bối của mày!”
Sắc mặt của người mẹ kia đột nhiên tối lại, khóc lóc van xin: “Anh