Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

, anh cần tiền chúng em đều có thể cho anh, nhưng tại sao anh lại đi bắt cóc Hiên Hiên, nó là cháu ruột của anh mà!”
Trong tivi vẫn lần lượt hiện lên khuôn mặt sợ hãi của thằng bé và cảnh hai người anh em đang giằng co nhau, tâm trạng Triệu Tử Mặc cũng ngày càng lên cao, mà cũng vì cô xem quá chuyên tâm, cho nên không hề phát hiện thấy người ngồi bên cạnh, sắc mặt đã tái nhợt, đôi tay đã run run tự lúc nào.
Tên bắt cóc điên cuồng cười một tràng dài: “Giả nhân giả nghĩa! Chẳng phải tao ra nông nỗi như ngày hôm nay, cũng một phần do bàn tay chúng mày gây nên sao! Tao muốn cho chúng mày phải hối hận, phải hối hận suốt đời!”
Một tiếng súng bất ngờ nổ lên, Cố Thành Ca lập tức nhắm chặt hai mắt, trong đầu lại dần hiện lên một khung trời nhuộm đỏ.
“Phù…”
Là tiếng thở dài như trút được gánh nặng của người đang ngồi bên cạnh anh.
Cố Thành Ca vẫn không mở mắt, trong tiềm thức hẳn vẫn còn một nỗi sợ vô hình.
Triệu Tử Mặc quay đầu sang, phát hiện thấy vẻ quái dị lạ thường của anh, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc: ”Cực phẩm, anh… anh đang sợ hãi sao?”
Cô không nhìn lầm chứ, cực phẩm ngày thường, cho dù là núi Thái Sơn đổ ngay trước mắt vẫn không hề đổi sắc kia mà, sao hôm nay lại có vẻ mặt này được?
Cố Thành Ca không hề e dè mà gật đầu: “Ừ.”
Anh nói mà không mở mắt, Triệu Tử Mặc cứ nghĩ mãi vẫn không hiểu, cuối cùng đành nói: “Thằng bé được cứu rồi, tên bắt cóc bị bắn trúng tay.”
Cố Thành Ca lúc này mới từ từ mở đôi mắt sâu thăm thẳm của mình ra, bên trong ẩn chứa một loại cảm xúc mãnh liệt mà không muốn để người khác biết, anh nhìn lướt qua màn hình tivi, thấy thằng bé đã được cứu kia vì quá sợ hãi mà bắt đầu khóc rống lên.
Cố Thành Ca hít sâu một hơi: “Trong phim, bất luận có chuyện gì xảy ra, người tốt cuối cùng cũng sẽ được cứu sống. Nhưng đáng tiếc cuộc sống này lại không được như thế. Thằng bé trai tên Hiên Hiên đó quả thật rất may mắn.”
Triệu Tử Mặc: “???”
Cố Thành Ca trầm ngâm một lúc, lát sau mới mở miệng hỏi cô một câu không liên quan gì: “Chuyện lúc ba tuổi, em có thể nhớ rõ không?”
Triệu Tử Mặc lập tức lắc đầu: “Không nhớ.”
Anh lại hỏi tiếp: “Vậy mười ba tuổi?”
Lần này thì cô gật đầu luôn: “Nhớ chút chút.”
Thần sắc Cố Thành Ca đột nhiên có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau anh mới nói: “Còn anh vẫn nhớ rõ.”
Bởi vì đó là hai mốc thời gian khiến cuộc đời anh ngoặt sang một hướng khác, một con đường khác, một vận mệnh khác, cho nên mỗi đêm, những ký ức đó vẫn hiện về trong ký ức anh, chân thật, sống động đến đáng sợ.
Đoàng –
Đoàng –
Cả không gian bỗng ngập tràn một màu đỏ máu chói mắt…






Em đau lòng thay anh!
Trong đôi mắt thâm trầm của anh lúc này đây, lại hiện ra một nỗi đau quá rõ rệt. Một Cố Thành Ca như vậy, trước đây Triệu Tử Mặc chưa bao giờ nhìn thấy, khiến cho tâm trạng của cô giờ đây, dường như cũng bị ảnh hưởng bởi nỗi đau đó của anh mà trở nên khó chịu lạ thường.
Nhẹ nhàng, cô nắm lấy đôi tay đang khẽ run rẩy của anh.
“Thành Ca, anh sao vậy?”
Cố Thành Ca chậm rãi nhìn về phía cô, chỉ thấy cô đang nhìn anh đầy dịu dàng.
Triệu Tử Mặc lại tiếp tục suy diễn: không thèm để ý đến sự tồn tại của người ta luôn, cứ thế mà bỏ ra xe hả!!!
Đột nhiên, anh lên tiếng gọi cô: “A Mặc, em lại đây.”
Thế là Triệu Tử Mặc vội vàng chạy qua.
Cố Thành Ca đứng trước cửa một gian phòng sát ngay với phòng ngủ của anh, phía trước có một chiếc nắm cửa bằng đồng theo kiểu khá là cũ, anh khẽ cầm lấy, xoay chìa khóa một vòng rồi nhẹ nhàng mở ra.
Cửa mở, anh vẫn không nói gì mà đi thẳng vào bên trong, còn Triệu Tử Mặc lại tiếp tục lẽo đẽo theo sau.
Mặc dù lúc này ánh mặt trời ấm áp vẫn chiếu rọi ngoài kia, nhưng bên trong căn phòng lại chỉ có một màu đen tăm tối lạnh lẽo, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy rùng mình.
Triệu Tử Mặc hốt nhiên dừng bước, hai tay cũng vô thức mà nắm chặt lấy nhau.
“Thành Ca…”
Được rồi, cô thừa nhận, vào cái phòng này y như đang vào nhà ma ấy, cảm giác có hơi rờn rợn.
Một tiếng động nhẹ chợt vang lên trong không gian, ngay giây sau, cả căn phòng bỗng được chiếu sáng bởi ánh đèn.
Sau khi đôi mắt đã thích ứng hoàn toàn được với ánh sáng đột ngột mà hơi chói này, Triệu Tử Mặc mới từ từ quan sát, âm thầm đánh giá căn phòng.
Trên bốn bức tường treo rất nhiều tranh, có những bức đã hoàn thành xong, có những bức hỏng, lẫn những bức còn đang vẽ dang dở…
Rõ ràng, đây từng là một phòng vẽ tranh.
Căn phòng này cũng rất đơn giản, đó là còn chưa nói rằng nó hơi bừa bộn, trên mặt đất vung vãi nào tranh, nào giấy, nào màu vẽ… mấy chiếc giá vẽ cong queo dặt dẹo nghiêng trái nghiêng phải, một chiếc tủ dài được kê sát tường, ngay dưới chân tủ là đất và bột trắng quyện lẫn vào nhau, gần đó còn có một khối cầu bằng thủy tinh đã bị đập vỡ, nhưng viên bi bị rơi ra chạy dọc khắp phòng.
Trên mặt đất, nơi có những viên bị vung vãi khá nhiều, xuất hiện một mảng lớn màu đen…
Phải chăng đó đơn giản chỉ là màu vẽ bị rơi vãi, hay là…
Tr