Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

iệu Tử Mặc nhìn về phía Cố Thành Ca.
Lúc này anh đang đứng sát bên cửa sổ, hứng trọn lấy những tia nắng vô cùng yếu ớt từ bên ngoài hắt qua tấm rèm cửa, bóng lưng anh nào giờ vẫn vậy, mà không hiểu sao thời khắc này cô lại cảm thấy nó đau đớn và cô đơn đến lạ.
“Thành Ca…”
“Năm anh ba tuổi…”
Cố Thành Ca bình tĩnh ngắt lời cô: “Một đứa bé trai, khoảng chừng tầm tuổi anh bị bắt cóc, anh đã tận mắt chứng kiến cảnh người phụ nữ ấy chĩa súng vào đầu thằng bé, rồi bà ta bất ngờ nổ súng, khiến cho bên huyệt thái dương của đứa bé ấy máu tuôn xối xả, và rồi, cũng chính mắt anh nhìn thấy Phó Khinh Chước điên cuồng nổ súng vào người đàn bà kia, nơi bà ta ngã xuống, máu đã chảy thành sông…”
Triệu Tử Mặc nghe đến đây, liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Đáng lẽ ra, ba tuổi phải là một khoảng thời gian đẹp đẽ, rực rỡ của tuổi thơ con người, vậy mà đối với anh, nó lại trở thành một ký ức ngập tràn máu tanh.
Nhưng mà, cách xưng hô của cực phẩm hình như…
Anh gọi người đó là Phó Khinh Chước, mà không phải là mẹ…
Hơn nữa, anh còn dùng hai chữ “điên cuồng”, bọn bắt cóc giết chết con tin, cảnh sát nổ súng ngay lúc đó cũng là điều dễ hiểu, nhưng mà phải đến mức độ “điên cuồng” thì có hơi…
Rốt cục là tại sao?
Cố Thành Ca vẫn rất mực bình tĩnh nói tiếp: “Mười năm sau, anh mười ba tuổi…”
Cảm xúc của Triệu Tử Mặc lại như muốn vỡ òa ra, chẳng lẽ bi kịch vẫn chưa chấm dứt hay sao?
Cố Thành Ca bỗng nhiên ngừng lại đôi chút, giây lát sau, giọng nói của anh đã trở nên vô cùng bình thản: “Em từng nói em biết rằng Thanh Trạc của Song Thanh trong giới hội họa còn có một cái tên khác là Phó Khinh Chước đúng không, vậy chắc em cũng đã rõ chuyện, Phó Khinh Chước vì bị gắn cho cái tội danh phản loạn mà chết, hơn nữa còn là chết dưới súng của đồng đội mình.”
Mặc dù lúc này anh đang quay lưng về phía cô, dẫu biết anh không thể nhìn thấy, nhưng cô vẫn khẽ gật đầu.
Đương nhiên những chuyện anh nói cô biết cả, vì Cố Thành Tây, mà sau này những bài báo, những tin tức liên quan đến Phó Khinh Chước cô đều thu thập lại đầy đủ.
Cố Thành Ca chậm rãi xoay người lại, từng bước tiến lại gần vũng đen trên sàn nhà, cái thứ mà cô không rõ là do màu vẽ vung vãi, hay do một cái gì khác làm nên kia.
Anh ngồi xuống, duỗi ngón tay dài ra quẹt nhẹ lên vũng đen ấy, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Năm anh mười ba tuổi, đã tận mắt chứng kiến cảnh bà bị bắn tại đúng nơi này, máu nhuộm đỏ cả chiếc áo lông trắng đang mặc trên người…”
Triệu Tử Mặc kinh hoàng!
Hóa ra trên sàn nhà không phải là màu vẽ tung tóe, mà lại chính là… vết máu khô!
Cô thật sự không biết, thì ra anh đã từng trải qua những thời khắc tồi tệ đến như vậy, tận mắt nhìn thấy người mẹ yêu quý của mình bị bắn mà máu chảy thành sông, thử hỏi tàn nhẫn biết bao!
Nhưng mà…
“Không phải bà ấy bỏ mạng ở hạng ổ của bọn buôn ma túy sao?” Sao cuối cùng lại thành ra ở ngay trong nhà mình chứ?
Cố Thành Ca đứng dậy, đột ngột kéo rèm cửa sổ ra: “Lần đó, cảnh sát tập trung hành động ở khu vực phía sau căn nhà này.”
Sau căn nhà này?
Triệu Tử Mặc cũng đứng dậy theo, bước gần tới xem.
Đó không phải là một khu đô thị sầm uất sao?
Như đọc được nghi ngờ của cô, Cố Thành Ca giải thích: “Năm đó chỗ này vẫn chỉ là một khu phế tích.”
Ngừng lại một chút, anh nói tiếp: “Hồi đó, bà ấy đang còn trong thời gian nghỉ phép để ở nhà dạy anh vẽ tranh, bỗng nhiên nhận được mật lệnh tập kích của phía cảnh sát, hơn nữa địa điểm lại là ở ngay sau nhà, cho nên bà đành phải lao ngay vào nhiệm vụ. Xế chiều hôm ấy, phó cục trưởng Vương đích thân dẫn người lục soát cả khu nhà, bắt được bọn buôn ma túy. Không ngờ, chúng lại khai rằng chính bà là người đã tuồn những tin mật của phía cảnh sát cho bọn chúng, sau lại…”
Cố Thành Ca bước đến chỗ có những vệt bột trắng và đất quyện lẫn vào nhau, từ tốn nói tiếp: “Cũng chính tại nơi đây, người ta đã tìm thấy hơn 500 gram thuốc phiện.”
Những sự việc xảy ra trong ngày hôm đó, cả đời này Cố Thành Ca sẽ vĩnh viễn không quên.
Hôm ấy là mùa xuân, không khí vô cùng trong lành ấm áp, ánh mặt trời của buổi bình minh chiếu rọi rực rỡ khắp không gian, gió hiu hiu thổi, trong nhà có ba con chim nhỏ ríu rít hót vang.
Sáng hôm đó Cố Thành Ca dậy từ rất sớm, tâm trạng cực kỳ thoải mái, Phó Khinh Chước dọn bữa sáng từ trong bếp ra bên ngoài, mỉm cười dịu dàng gọi: “Thành Thành, mau tới đây ăn điểm tâm đi, hôm nay mẹ xin nghỉ phép một ngày để ở nhà dạy con vẽ tranh, con nhớ phải biết tận dụng thời gian đó.”
Cố Thành Ca lúc ấy mới chỉ mười ba, tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng vẻ ngoài đã mang dáng dấp của một cậu con trai tuấn tú tao nhã, so với bọn con trai cùng trang lứa khác thì tính tình cậu cũng điềm tĩnh hơn nhiều. Có điều vẫn như bao đứa trẻ, nghe những lời gọi này của mẹ thì cậu không khỏi cảm thấy hạnh phúc, nở một nụ cười sáng lạn hơn cả ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia.
Thế là cả buổi sáng, hai người đều ngồi trong phòng vẽ tranh, rèm cửa được kéo lên, những tia nắng màu vàng nhạt nhảy múa rọi lên mặt sàn, gột sạch những vệt bụi


Old school Easter eggs.