XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1643 lượt.


"Còn có con cá vượt lười!" Tả Trí cũng nhìn thấy tình huống bên này, nhấc chân đuổi theo.
Người đàn ông chạy trốn có thân hình cao lớn, bản lĩnh kiện tráng lưu loát, hơn nữa còn giữ khẩu súng. Vì đây là khu nhà, tránh khỏi liên lụy người vô tội nên Giang Thiệu Tả Trí cũng không dám dễ dàng nổ súng. Tốc độ Tả Trí cực nhanh, nhưng sắp đuổi được rồi lại bị hắn ta lắc mình bỏ chạy qua một con đường khác.
"Là một người đã huấn luyện, phải cẩn thận." Tả Trí thông qua tai nghe nhắc nhở Giang Thiệu. Không quen thuộc địa hình khiến cho bọn họ rất nhanh yếu thế, kẻ tình nghii chạy ra khỏi khu dân cư thẳng tới con đường lớn. Giang Thiệu vạch ra đám người nhộn nhịp theo sát không nghỉ.
Có dân bản xứ chỉ đường gần cho tả Trí, tính toán theo tốc độ chạy của kẻ tình nghi, anh chỉ cần xuyên qua phố nhỏ này là có thể chặn hắn ta lại.
Mà khi anh chỉ kém mấy trăm mét, tai nghe lạichợt truyền đến một tiếng súng vang đột ngột, khiến trong đầu của anh bỗng dưng căng thẳng.
Bằng vào trình độ quen thuộc với súng và phán đoán tiếng súng của Tả Trí, anh kết luận người nổ súng không phải Giang Thiệu.
"Giang Thiệu? Giang Thiệu! Anh mau trả lời cho gia!"
Mà Giang Thiệu thật lâu cũng không có truyền đến một câu hồi âm.






Lên. . . Ai?
Tai nghe thật lâu cũng không nghe được câu trả lời của Giang Thiệu, cảm giác sợ hãi trong lòng Tả Trí mở rộng, lan tràn vô hạn.
Súng trong tay bị anh nắm hết sức chặt, chạy ra ngoài phố nhỏ liền nhìn thấy Giang Thiệu tay phải cầm súng nhắm ngay kẻ tình nghi phía trước, cánh tay trái khom lại ôm một đứa bé, mà vị trí trên ngực dưới xương quai xanh của anh đã tràn ra một đóa hoa màu máu đỏ chói mắt.
Nhịp tim Tả Trí dừng lại chốc lát, rất nhanh tỉnh táo lại. Nhìn lại trong tay kẻ hiềm nghi muốn chạy trốn cũng có một đứa bé, súng của hắn ta đối diện cái ót đứa trẻ, núp sau buồng điện thoại đơn giản, tâm tình kích động lớn tiếng kêu la. "Mày không được cử động! Mày cử động tao nổ súng ngay!"
Kẻ tình nghi tùy thời đều có thể tổn thương con tin, Giang Thiệu không dám khinh thường. Cha mẹ hai đứa bé ở một bênkêu gào khàn cả giọng, đứa bé bị bắt giữ cũng đang khóc, còn đứa bé trong ngực anh đã bị dọa ngất xỉu, hiện trường lâm vào hỗn loạn.
"Yên tâm đi, Giang đội mạng lớn, đạn không có thương tổn nội tạng anh ấy, tay phải cũng không bị phế, nghỉ ngơi thật tốt một thời gian là có thể làm lại một hảo hán sanh long hoạt hổ! Không chết được, không cần phải lo lắng." Cấp dưới vỗ vai Tả Trí an ủi.
Tả Trí nuốt một ngụm nước bọt, vỗ thuộc hạ một cái. "Cút đi, ai mẹ nó lo lắng cho anh ta, tôi chỉ sợ anh ta cúp thì tôi không thể khai báo với ba anh ta, ba tôi cũng lột da tôi."
Cấp dưới cười mà không nói gật đầu đồng ý.
. . . . . .
Hành động lùng bắt lần này vô cùng thành công, thành viên nhóm lừa gạt không ai lọt lưới. Giang Thiệu bị thương chỉ ở nằm bệnh viện mấy ngày liền kiên trì trở về nước, Tả Trí cũng không khuyên nhiều. Lúc trước ở bộ đội đặc chủng từng bị thương nghiêm trọng hơn lần này gấp mấy lần, Giang Thiệu cũng bằng vào nghị lực kinh người và sức khỏe hơn người để vượt qua, khi đó Tả Trí chỉ nói: gieo họa sống ngàn năm.
Không biết là ai nhanh miệng truyền chuyện Giang Thiệu trúng đạn bị thương tới tai Giang Chấn, vừa xuống máy bay Giang Thiệu liền bị Giang Chấn phái người tới đón đi.
Ngay cả ba Tả Trí - Tả Liên Thành cũng phái thư ký tới truyền lời. "Tiểu Trí, ba cậu bảo tôi nói với anh xong vụ này hãy về nhà một chuyến."
"Tôi không bị thương, ông ấy vội vã triệu kiến tôi về làm gì?" Tả Trí không hiểu, thư ký của Tả Liên Thành đẩy mắt kiếng một cái. "Cậu trở về thì biết."
. . . . . .
Giang Thiệu được sắp xếp ở trong nhà dưỡng thương, mỗi ngày đều có bác sĩ chuyên gia tới cửa tra xét tình huống khôi phục vết thương của anh. Cảnh Thiên tỉ mỉ chăm sóc ở bên cạnh một tấc cũng không rời. Giang Thiệu không biết Giang Chấn đã điều tra chuyện Cận Thanh mang thai, hay là bởi vì anh bị thương mà không có chỉ trích anh cái gì nữa.
"Tiểu Thiệu, tuổi con cũng không nhỏ, có. . . ." Bữa trưa hôm nay Cảnh Thiên chợt ấp úng hỏi, rồi lại ngập ngừng, chỉ sợ nói ra lời gì khiến anh ghét.
"Có lời gì ngài nói thẳng." thái độ Giang Thiệu đối đãi Cảnh Thiên vẫn là lễ phép lại hơi xa cách. Cảnh Thiên mấp máy môi, "Có nghĩ tới kết hôn hay không?"
Giang Thiệu không lên tiếng, chỉ mỉa mai cười khẽ.
"Thật ra thì ba con vẫn luôn mong con có thể an ổn, có một cô gái chăm sóc con ông ấy mới an tâm, Tiểu Vĩ nhà bên bằng tuổi với con, nhưng mùa thu này con trai đã lên tiểu học rồi."
Giang Thiệu nhắm mắt dưỡng thần, vẫn không nói. Cảnh Thiên lấy can đảm tiếp tục nói nhỏ. "Con bé Cận Thanh kia cũng không phải không tốt, chỉ là. . . Không có duyên phận thôi, con nghĩ thoáng chút, người đàn ông có tài sự nghiệp thành công không lo thiếu phụ nữ, ừ, Nghê Hiểu ở viện số năm, con còn nhớ rõ không? Con bé đó lúc nhỏ hay thích đuổi theo con, nó vừa từ nước Mĩ trở về ——"
"Mẹ, con muốn nghỉ một lát."<