Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1641 lượt.
g Ý Thử Một Lần
Pháp viện tối cao ở Philippines.
Tả Trí ở chỗ này đợi cả ngày mới lấy được lệnh kiểm soát từ tay quan tòa. Trở về khách sạn thì mấy tổ viên trong tổ chuyên án đang nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, chuẩn bị dưỡng đủ tinh thần để sáng mai bắt đầu hành động lùng bắt.
Giang Thiệu vừa tiễn một nhân viên điều tra ở cục điều tra quốc gia Philippines trở về, mới vừa tắm xong thì Tả Trí đã trở lại rồi.
"Làm xong." Anh giao túi hồ sơ chứa lệnh kiểm soát cho Giang Thiệu, không nói thêm một câu, cởi áo ướt mồ hôi vào phòng tắm tẩy sạch mệt mỏi. Giang Thiệu cũng như thế, hai người trừ trao đổi về công việc ra thì không còn qua lại gì nữa.
Đối với anh mà nói đây chẳng qua là một bức tranh phong cảnh rất bình thường, họa sĩ vận dụng màu xám tro vào bức tranh trên một diện tích lớn, chỉ có ánh mắt của một cô gái được tô màu sắc rực rỡ.
Tả Trí đứng ở sau lưng cô, cằm đặt trên tóc cô, bắt chước bộ dáng của cô, cùng nhau thưởng thức, cuối cùng dùng một giọng điệu cực kỳ thâm trầm cho khẳng định. "Ừ. . . . Thật là tác phẩm chấn động thế giới."
Anh không hiểu lại giả hiểu trêu chọc Diệp Tiểu An bật cười hì hì, kéo tay của anh lắc lắc như con nít. "Có cơ hội em dẫn anh đến La Mã chơi, có được hay không?"
Lúc này Tả Trí mới chợt hiểu ra. "Thì ra tranh này chính là của La Mã, em từng đến?"
"Chưa từng đến, em chỉ biết tiếng Nhật, tiếng Anh tệ hại lại là dân mù đường, không nhận biết được phương hướng, sợ lạc lắm." Cô chi tiết khai ra, le lưỡi một cái xin lỗi, chọc Tả Trí cười nhạo một hồi. "Vậy hẳn là anh dẫn em đi chơi chứ, đến lúc đó sẽ mua sợi dây chuyền cho em, treo tấm biển, trên biển có viết tên và phương thức liên lạc của anh, ngộ nhỡ em lạc mất bị người ta nhặt được thì cũng có thể đưa em về."
"Ghét à, tại sao không cho anh đeo tấm biển viết đây là vật sở hữu của Diệp Tiểu An?"
Tả Trí cười ha ha, vuốt vuốt đầu nhỏ của cô. "Anh à, em muốn không nổi ."
. . . . . .
Ngay lúc đó Diệp Tiểu An làm sao hiểu hàm nghĩa chân chính trong lòng anh, chỉ cảm thấy anh là người đàn ông tự cao tự luyến. Mà cho đến ngày nay, Tả Trí đã chia tay rồi nhưng cũng không rõ tình cảm dành cho Diệp Tiểu Anrốt cuộc có mấy phần thiệt giả. Cho tới nay anh đều cho rằng Diệp Tiểu An là người có hay không đều được trong đời anh. Toàn bộ tình yêu của anh đều cho Trần Dao, đối với Diệp Tiểu An cũng chỉ là thích, cô gái đáng yêu chân thật thế trời sanh đã có một loại năng lực làm cho người ta không tự chủ cưng chiều cô.
Anh từng muốn giữ vững cảm giác này đến lúc hai người chia tay, anh cũng có thể buông lỏng toàn thân mà lui. Dù sao chênh lệch giữa thích và yêu không chỉ một chút xíu, người phụ nữ anh yêu cho tới bây giờ cũng chỉ có Trần Dao. Kỹ năng mà đàn ông vĩnh viễn mạnh hơn phụ nữ chính là có thể tay trái tình yêu, tay phải mập mờ. Ở trong lòng chứa một người, còn có thể chơi trò chơi tình cảm mập mờ với một người khác.
Nguyên nhân quan trọng của việc đánh đâu thắng đó, là đàn ông luôn lựa chọn đối thủ có năng lực vĩnh viễn thấp hơn mình. Mặc dù chuyện này không công bằng với Diệp Tiểu An, nhưng tình cảm giữa nam nữ cũng giống như cuộc sống, cá lớn nuốt cá bé. Nhưng chuyện này không giống với ganh đua giữa đàn ông, không ai cảm thấy thắng không anh hùng.
Cho nên mặc dù Tả Trí áy náy nhưng vẫn vui thú với Diệp Tiểu An ngây thơ.
Nhưng giờ khắc này. . . . . .
Tả Trí nghe thanh âm Trần Dao ở trong điện thoại, ngọt ngọt ngào ngào liếc mắt đưa tình trêu chọc lắm mồm với cô, nhưng trong đại não lại tràn đầy bóng dáng Diệp Tiểu An. Loại cảm giác này khiến một người đàn ông đã quen thu phóng tình cảm tự nhiên rất là chán ghét.
Giang Thiệu ở ngay giường bên cạnh, tai anh lại thích, đêm lại yên ắng, lời nói của hai người bị anh nghe hết. Anh cảm giác gần đây mình càng ngày càng có cái gì không đúng, trở nên kích động dễ giận, nhưng tựa hồ giới hạn là ở chuyện của Tả Trí và Diệp Tiểu An.
Tả Trí cúp máy, tìm ra cục sạc pin sạc pin cho điện thọai mình, sau đó liền không còn buồn ngủ tựa vào đầu giường hút thuốc lá. Giang Thiệu lật người ngồi dậy, liếc mắt nhìn nhau với Tả Trí.
Tả Trí ném gói thuốc và bật lửa cho anh. "Ngày mai chia ra bốn lộ, anh và tôi mỗi người dẫn một đội, bọc đánh trước sau, hai đội còn lại bảo vệ cửa ra vào khác phòng ngừa có người thừa dịp loạn chạy trốn."
"Mấy ngày qua cậu có liên lạc với cô ấy không?" Giang Thiệu đốt thuốc, hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Tả Trí không lập tức trả lời, chỉ nhếch miệng cười khẽ. "Tôi không có thời gian nhàn rỗi đâu."
"Trong lòng điên rồi." Giang Thiệu cười nhạo nói. "Thương cô ấy thế, sao chẳng quan tâm, mặc kệ cô ấy chết sống, Tả Trí, tôi không biết cậu ác thế."
"Cô ấy không phải có anh bảo bọc đó sao, tôi không trông nom, anh nhất định sẽ trông." Tả Trí cũng cười, tắt thuốc đứng dậy ngồi ở mép giường đối mặt với anh. "Cảm giác như thế nào?"
"Cái gì?"
"Giúp đỡ anh em chăm sóc phụ nữ, kết quả chăm sóc đến trên giường, cảm giác này như thế nào?"
Ánh mắt Giang Thiệu trầm xuống, đầu ngón tay bắn ra, nửa điếu thuốc