Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

cô chỉ có tiếng thở gấp trầm thấp của anh và câu nói kia.
"Nhớ lời em đã nói, Cận Thanh, chờ anh trở về em phải gả cho anh, chỉ có thể gả cho anh."
Cam kết như thế, cô không phải không cảm động, bao gồm những năm sau Giang Thiệu luôn che chở cô trăm bề, trong lòng anh thủy chung chỉ có một người phụ nữ là cô. Nếu không phải bởi vì bị thương không cách nào thi hành nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm nữa anh cũng sẽ không sớm rút khỏi bộ đội đặc chủng. Mà lúc này Giang Thiệu vì cô đã từ tên côn đồ nhỏ mà biến thành một anh hùng khiến cho mọi người kính ngưỡng khen ngợi, làm người con trai mà Giang Chấn tự hào.
Mà trong lòng của cô lại hết sức hiểu rõ, dáng vẻ lúc đầu của người đàn ông này từ sau khi anh trở nên ưu tú hình như tất cả mọi người đều quên nhưng cô lại đáng chết nhớ.
Cô từng cố gắng, đến cuối cùng, vẫn không có tình yêu với anh. Cô cho anh tình cảm dối trá, lại hưởng thụ sự quý trọng cưng chiều của anh. Được một người khác xem là duy nhất và đặc biệt trong cuộc đời, đó là một loại vinh dự. Lòng hư vinh của phụ nữ và sự áy náy dành cho anh khiến Cận Thanh lựa chọn ở lại bên cạnh anh.
—— nếu như không gặp phải Hạ Thanh Văn, đời này cô và Giang Thiệu sẽ có thể bình an vô sự sống tiếp.
Đáng tiếc, không có nếu như. Cô tin tưởng gần nhau hoặc là chia lìa đều đã được định.
Mưa bên ngoài càng rơi xuống càng lớn, toàn bộ thế giới đều bao phủ trong hỗn độn. Nhớ tới bóng lưng rời đi của Giang Thiệu trong lòng cô liền pha lẫn nhiều cảm xúc, thậm chí còn có chút mất mác. Người đàn ông cưng chiều cô nhiều năm hôm nay rốt cuộc bị cô tổn thương hoàn toàn, cô không bao giờ còn là người duy nhất và đặc biệt của anh.
Như vậy, có lẽ là tốt nhất với anh, anh có thể buông tha chấp niệm với cô mà đầu nhập vào trong tình cảm mới. Nhưng tại sao người phụ nữ kia lại là Diệp Tiểu An? Điều này làm cho cô trong lúc nhất thời không cách nào tiếp nhận.
Loại cảm giác đó giống như lúc nhỏ mất món đồ chơi mà trong lúc vô tình lại phát hiện món đồ chơi ở trong tay một cô gái không có chỗ nào bằng cô, cô thấy không thoải mái, cho dù món đồ chơi đó không phải món cô thích nhất.
Nhưng lại làm bạn với cô lâu nhất.
Cận Thanh lấy điện thoại ra bấm số Giang Thiệu, có lẽ đây là lần cuối cùng họ trò chuyện. Ngoài dự đoán, Giang Thiệu nghe điện thoại rất nhanh.
"Em còn lời gì chưa nói xong thì mau nói hết đi." Giang Thiệu tựa vào trên ghế sa lon, giọng nói bình thản mà lạnh lùng.
"Giang Thiệu, thật xin lỗi." Cận Thanh chỉ nói ra mấy chữ này liền vội vã cúp.
Hiện tại cả cười lạnh Giang Thiệu cũng không muốn, vứt bỏ điện thoại di động rồi trầm mặc thật lâu.
Cận Thanh, không cần thật xin lỗi, tôi căn bản không muốn nhớ đến em nữa.
Sự tự ái này anh tuyệt đối có.
Sau cơn mưa sa hai ngày một đêm, hôm nay thời tiết tốt trời xanh không mây. Lúc Tả Trí rời giường thì Trần Dao đã chuẩn bị vài phần quà tặng, ăn mặc như một cô gái đơn thuần.
"Mau đi rửa mặt, hôm nay là sinh nhật của mẹ và chú Giang, thiếu chút nữa em quên, một lát chúng ta về sớm với mẹ, bình thường làm việc quá bận rộn không có thời gian." Trần Dao ngồi ở đó chuyên tâm chuẩn bị quà, lúc này Tả Trí mới nhớ tới hôm nay là Chủ nhật, đại nạn của anh đến.
Biệt thự nhỏ của nhà họ Tả và nhà họ Giang ở kế nhau, Tả Trí dừng xe xong không kiềm chế được liếc về phía vách tường biệt thự nhà họ Giang.
"Gần đây sao lại không thấy Giang Thiệu? Hai người cãi nhau rồi hả?" Trần Dao xách theo mấy cái túi xuống xe, theo tầm mắt của anh nhìn sang.
"Hai anh có ngày nào không cãi nhau?" Tả Trí lơ đễnh, từ sau xe lấy ra một bó hoa tươi to. "Đi vào rồi nói."
Giúp việc trẻ Tiểu Y của nhà họ Tả thấy người trở về vội vàng xông bên trong báo cáo với Giang Chấn và Tả Liên Thành đang đánh cờ, còn có người trong cả phòng. "Anh Tiểu Trí và vợ trở về!" Sau đó ra ngoài hỗ trợ mang đồ.
Tả Trí và Trần Dao vừa mới vào nhà, Tả phu nhân dịu dàng mặc một bộ sườn xám tính chất thượng thừa cắt may tinh xảo đang từ trên lầu xuống. Tả Trí tiến lên ôm Cận Mộc Vân một cái mạnh, còn hôn má bà một cái mạnh. "Đây là đại tiểu thư nhà nào, gả người ta chưa?"
Cận Mộc Vân cưng chìu điểm trán của con trai một cái. "Mặc kệ mẹ có gả cho ai chưa, con đã có vợ rồi."
Trần Dao cười, đưa bó hoa tươi cho bà. "Mẹ, sinh nhật vui vẻ, hôm nay ngài thật xinh đẹp, đây là quà tặng của con, bảo đảm ngài thích."
"Trở về thì trở về, còn mua quà cái gì." Cận Mộc Vân vui mừng không khép miệng, càng nhìn con dâu càng trúng ý.
Bên này mẹ chồng con dâu nói chuyện vui vẻ, Tả Trí thì đút tay trong túi quần chầm chậm tiến về phía Giang Chấn. "Chú Giang, đánh cờ với cha con à? Ba cháu chơi cờ dở thế chú thắng dễ không? Có cảm giác thành tựu không?"
Đang nói, Tả Liên Thành lại sơ ý bị Giang Chấn giết chết. Giang Chấn hắng giọng cười to, "Thấy không, con trai của anh cũng biết anh chơi cờ dở."
Tả Liên Thành không giống người khác, thua cờ cũng không tức giận, ngoài miệng còn cười. "Anh có thể thắng tôi, Giang Thiệu lại thường bại bởi tôi."
Lúc này Tả Trí liền cười, "Cha, đó là Giang Thi