Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

còn phải học được không trốn tránh và đối mặt như thế nào nữa.
Trần Dao vốn đang đi họp, biết Tả Trí bị đâm liền bỏ người cả phòng lại chạy như bay chạy tới. Chạy vào thang máy đúng lúc gặp cục trưởng Trương và mấy đồng nghiệp trong đội hình cảnh cũng ở đây, Trần Dao giấu lo lắng vào trong lòng rồi lên tinh thần chào hỏi.
"Trương cục, sao ngài cũng tới?"
Cục trưởng Trương liếc mắt liền thấy đôi mắt ửng đỏ của Trần Dao, vỗ vỗ bả vai của cô an ủi. "Đừng lo lắng, tiểu tử này chỉ khâu mấy kim, còn chưa nghiêm trọng như lần đầu, ngày mai sẽ có thể xuống giường."
Trần Dao miễn cưỡng nở nụ cười gật đầu một cái.
Giang Thiệu vừa nghĩ ngợi có nên về về đội ngay không, vừa bấm sớ điện thoại của cục trưởng Trương.
Bên này đoàn người cục trưởng Trương và Trần Dao đã đi ra thang máy thẳng tới phòng bệnh của Tả Trí. Trần Dao thấy biển số phòng liền không kềm chế được vội vàng đi nhanh đến đẩy cửa phòng ra.
"Ông xã anh làm sao vậy?"
Vậy mà tình hình bên trong phòng bệnh lại làm cho cô bất ngờ, che miệng ngạc nhiên ngây ngốc tại chỗ. Cục trưởng Trương vừa bấm nghe điện thoại Giang Thiệu gọi tới vừa đi vào phòng, thấy tình cảnh này sắc mặt nhất thời đen xuống.
"Tôi ở trong bệnh viện."
Giang Thiệu ngừng bước chân lại một chút, xoay người liền chạy về phòng bệnh của Tả Trí. Mà nhìn thấy đồng nghiệp của mình ngoài phòng bệnh còn có bóng lưng Trần Dao ở cửa thì trong lòng Giang Thiệu dâng lên dự cảm vô cùng xấu.






Bây Giờ Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Của Tôi
Hình như Tả Trí chưa bao giờ nghĩ tới khi đối mặt Diệp Tiểu An anh cũng sẽ có lúc mất khống chế.
Anh vẫn luôn tự nhủ cô gái này không còn là gì của mình nữa, thời gian ở bên cô cũng chỉ là mình tìm vui khi cô đơn thôi. Sau khi chia tay sẽ nghĩ đến cô cũng chỉ là chưa quen.
Song khi thân thể của anh phản ứng trước lý trí ôm lấy cô thì sợi dây vẫn căng chặt trong tim tả Trí đột nhiên đứt đoạn.
Diệp Tiểu An, Diệp Tiểu An, Diệp Tiểu An.
"Yêu?" Diệp Tiểu An cười giễu cợt, trong mắt cơ hồ cười ra nước mắt. "Cầu xin anh đừng làm dơ chữ này, anh không phải yêu mà là tham lam là ích kỷ là vô sỉ là ngây thơ. Không có được luôn là tốt nhất. Đừng nói với tôi anh không phân rõ cái gì là nhớ mãi không quên cái gì là canh cánh trong lòng."
Tim của Tả Trí giống như bị cây chùy to hung hăng nện vào, anh hình như nghe được thanh âm bể tan tành. Không tự chủ nắm chặt cổ tay của cô, đáy mắt từ từ hiện đầy vẻ lạnh lẽo.
"Nếu như lời em nói, có phải lấy được tất cả của em mới kết thúc không?" Nói xong liền kéo cổ áo cô ra.
Diệp Tiểu An cũng hít một ngụm khí lạnh, giãy giụa càng thêm kịch liệt. "Anh điên rồi à? Mau buông tôi ra!"
Tả Trí kéo ga giường bịt miệng cô lại, dễ dàng cởi từng nút áo của cô ra trong ánh mắt phẫn hận và hoảng sợ của cô. "Anh nhớ tới một chuyện, em còn thiếu anh một món quà sinh nhật, quà em chuẩn bị không phải muốn tặng mình cho anh sao? Mặc dù thời gian chậm rất nhiều, quà tặng cũng bị người đàn ông khác bóc tem, nhưng anh không ngại."
Tả Trí cảm thất mình nhất định là điên rồi mới có thể đối với cô như vậy, tiếng rách phát ra lúc y phục của cô bị xé giống như là tiếng trái tim anh nứt ra, hoặc như là dao găm sắc bén cắt mình từng cái, đau đớn không thể lên tiếng.
Phá hủy cô, hoặc là phá hủy mình, anh phải hủy diệt một thứ mới có thể ngăn lại tình cảm mãnh liệt dành cho cô.
Diệp Tiểu An vừa vội vừa sợ liều mạng giãy giụa. Đáy mắt Tả Trí đỏ tươi, anh hận tmình có thể phân biệt ra tiếng nức nở nghẹn ngào trong miệng cô phát ra chính là tên của Giang Thiệu.
Tức giận và ghen tỵ xen lẫn tất cả nội tâm, cảm xúc lăn lộn cơ hồ cắn nuốt sạch lý trí của anh, khiến anh suýt nữa làm ra chuyện vĩnh viễn không cách nào cứu chữa.
Nếu như Trần Dao không có xuất hiện vào lúc này.
. . . . . .

Trần Dao không ngờ mình hấp tấp chạy tới lại thấy được một màn không chịu nổi thế này, vậy mà sau khi hết khiếp sợ, cô lại cảm thấy tất cả hình như sớm muộn sẽ tới.
Tả Trí kinh ngạc ngẩng đầu, trong mắt cũng không kịp che giấu cảm xúc. "Sao em lại tới đây. . . . ."
Đôi mắt xinh đẹp của Trần Dao viết đầy hận thù và thất vọng, tay nắm chặt dây xách tay, cố gắng khắc chế mình. "Tới thăm xem vết thương của anh thế nào, bây giờ hẳn không có gì đáng ngại."
Diệp Tiểu An nhân cơ hội tránh khỏi trói buộc, đẩy Tả Trí ra, vừa kéo y phục lại vừa lau nước mắt, dùng sức tát anh một cái. "Tả Trí anh là đồ súc sinh!"
Tả Trí cũng không tránh né, yên lặng chịu đựng, nhắm hai mắt lại không nói gì, càng không biết nói gì.
Cục trưởng Trương phản ứng rất nhanh, lập tức xoay người cản hết cấp dưới ngoài cửa, "Mấy cậu về đội trước đi, nơi này có tôi."
Các cấp dưới đều là người biết chuyện, không nói nhiều cũng không hỏi nhiều.
Giang Thiệu chạy tới trực tiếp vọt vào phòng bệnh, thấy một cái giường xốc xếch và hai người quần áo xốc xếch thì chợt nắm chặt hai quả đấm, mặt trầm như nước. Anh tự nói với mình phải tỉnh táo, ở trong lòng thầm đếm một, hai, ba. .


Old school Swatch Watches