Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1657 lượt.
ễn làm đứt niệm tưởng không thiết thực đối với người khác, tim hoàn toàn chết, thực tế sống qua ngày.
Hạ Thanh Văn kéo tay của cô đặt ở bên môi hôn nhẹ, giống như nghĩ đến cái gì nên tự trách. "Xem anh, chuyện lớn như nhẫn kết hôn cũng quên hết, Thanh Thanh, ngày mai chúng ta đi mua ngay chiếc nhẫn."
Hạ Thanh Văn thao thao nói nói rồi dần dần tiến vào mộng đẹp, Cận Thanh không có mở mắt, nhích lại gần ngực anh, nước mắt len lén từ khóe mắt trượt xuống.
Tả Trí khỏe lại đi làm lại, ánh mắt mỗi người nhìn anh đều chứa thành phần nhiều chuyện, trừ Giang Thiệu. Bởi vì Giang Thiệu căn bản không nhìn anh, dĩ nhiên Tả Trí cũng không nhìn anh. Hội nghị thường kỳ buổi sáng xong liền nhận được vụ án cướp bóc giết người, Giang Thiệu dẫn theo mấy người đến hiện trường, Tả Trí lật xem tư liệu vụ án khác, Nghê Hiểu ôm một chồng hồ sơ đi tới gõ cửa phòng làm việc của Tả Trí.
"Anh Tiểu Trí, sao anh ra viện sớm thế?" Nghê Hiểu cười hì hì đi vào, đặt trà ngon ở bên cạnh anh.
Tả Trí lười nhấc mí mắt, "Đây là sở cảnh sát, em mặc cảnh phục nên gọi anh là Tả đội, anh đã nói với em rất nhiều lần rồi."
Nghê Hiểu khinh thường hừ hừ, "Anh thật giống y Giang Thiệu."
"Em không phải là cái đuôi nhỏ của Giang Thiệu ư, sao không đi với anh ta?"
"Ai yêu." Nghê Hiểu nhắc tới chuyện này liền buồn bực, "Em cảm thấy anh ấy hình như rất ghét em đi theo anh ấy."
"Không tệ, có điều kiện cơ bản mà trinh sát viên nên có, mẫn cảm với mọi chuyện." Tả Trí nhếch khóe miệng châm chọc cô, toàn thế giới cũng biết Giang Thiệu cảm thấy cái đuôi nhỏ này rất phiền, sau bao nhiêu năm Nghê Hiểu rốt cuộc cũng ý thức được điều này rồi. Anh đểtài liệu xuống, chống lên mặt bàn nói.
"Em trở về nước vào lúc này là nghe được gió thổi cỏ lay gì?"
"Cái gì chứ, không hiểu." Nghê Hiểu giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, Tả Trí chê cười. "Khỏi phải giả vờ với anh, em biết được Giang Thiệu và Cận Thanh chia tay cảm thấy mình có cơ hội mới trở về."
Nghê Hiểu bĩu môi, lại tức giận vỗ xuống bàn. "Không ngờ lại để cho người ta nhanh chân đến trước rồi,a nh Tiểu Trí, ưmh, Diệp Tiểu An là cô gái thế nào, anh nói Giang Thiệu thật sự thích cô ta sao?"
Ánh mắt Tả Trí chìm chìm, muốn nổi giận lại đè xuống, bưng ly lên uống một hớp trà. "Tôi nào biết."
"Cô ta không phải người tình của anh à? Tại sao lại bị anh ấy tiếp nhận? Anh không được rồi anh Tiểu Trí. Em cảm thấy Giang Thiệu xem cô ta là vỏ xe phòng hờ, hóa giải khổ sở thất tình, người nào không biết anh ấy không phải chị anh thì không lấy, tình cảm chân chính sao có thể nói thay đổi liền thay đổi ngay? Nhưng nhìn có vẻ quan hệ hiện tại của hai người còn rất khá, hơn nửa đêm Diệp Tiểu An vẫn còn ở bên ngoài chờ Giang Thiệu tan việc, ai yêu." Nghê Hiểu chỉ sợ thiên hạ không loạn, chuyên chọn bãi mìn của người khác dđể dùng sức nhảy lên.
Sắc mặt của Tả Trí bỗng chốc lạnh xuống, tiện tay nhặt hồ sơ lên ném qua. "Sống không nhịn được à, có phải phạt em chép hai chữ ‘ Tả đội ’ một vạn lần mới nhớ lâu hay không? Cút đi, chớ phiền tôi!"
Nghê Hiểu bị nạt đi ra ngoài, giận mà không dám nói gì, chờ ra cửa thì bên môi liền nhếch lên nụ cười yếu ớt không rõ ý vị. Tả Trí đè huyệt Thái Dương thở phào một cái, xem các loại tâm tình phức tạp như trà nóng uống hết vào bụng.
Tình Địch Gặp Mặt
Giang Thiệu không ngờ lúc gặp mặt Cận Thanh lần nữa lại khiến anh bị tác động lớn thế. Không chỉ trên thị giác, mà còn trên tâm lý.
Lúc ấy anh đang tiến hành kiểm tra ở gần hiện trường phát hiện vụ án, trong lúc vô tình quay người lại thì tầm mắt liền bị bóng dáng cao gầy kia hấp dẫn, trái tim giống như bị người ta đục một cái, tê liệt toàn bộ.
Hạ Thanh Văn chạy một vòng đến công ty rồi chạy về, nhất định kéo Cận Thanh đi mua nhẫn. Chiếc cô thích thì Hạ Thanh Văn không hài lòng, chiếc Hạ Thanh Văn hài lòng thì Cận Thanh lại cảm thấy chưa đủ đẹp. Hai người chọn tới chọn lui cuối cùng quyết định đặt.
Từ trong tiệm ra ngoài, Hạ Thanh Văn phát hiện cảm xúc của Cận Thanh không tốt, liền ôm cả vai của cô trêu chọc cô. Cũng không biết anh nói cái gì, lại chọc cho Cận Thanh che bụng vui vẻ, bộ dáng buồn cười lại không dám cười to hết sức vui vẻ.
Lực chú ý của Giang Thiệu chỉ dừng chốc lát ở trên người cô, rồi nghiêng đầu tiếp tục làm việc, nhưng lỗ tai lại nghe được tiếng bước chân đi tới của Cận Thanh.
"Giang Thiệu." Cận Thanh ở sau lưng anh nhẹ giọng kêu anh. Giang Thiệu không có phản ứng chút nào. Cô lại gọi một tiếng nữa, nhưng anh vẫn mắt điếc tai ngơ.
Cấp dưới liếc nhìn Cận Thanh, "Cô có chuyện gì?"
"Tôi tìm anh ấy." Cận Thanh trả lời không nóng không lạnh.
Lúc này Giang Thiệu mới giao phó công việc cho cấp dưới rồi xoay người cười xin lỗi Cận Thanh. "Thật ngại, đang bận, tìm tôi có việc?"
Cận Thanh ngây ngẩn cả người. Giang Thiệu là một người đàn ông có tính tình hơi thanh cao, đối với rất nhiều người và việc đều có thái độ lạnh lùng xa cách, duy chỉ nhiệt tình như lửa với cô, mặc dù cô luôn chẳng thèm ngó tới anh.