Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1651 lượt.
Nhưng lúc này, cô phát hiện mình không còn là người đặc biệt trong mắt anh nữa thì lại không thích ứng lắm.
Cô chợt nghĩ đến Diệp Tiểu An, cô bé kia đã thay thế vị trí của cô ở trong lòng Giang Thiệu rồi sao? Cận Thanh rất quan tâm sự hoàn mỹ, khi cô biết trong lòng Hạ Thanh Văn chôn sâu một người phụ nữ khác thì cô bắt đầu ghen tỵ với mình trước kia.
Ít nhất ở một thời kỳ trong cuộc đời của Giang Thiệu cô đều là duy nhất của anh.
Cận Thanh không lên tiếng, Giang Thiệu quét mắt nhìn Hạ Thanh Văn ở trước xe hút thuốc lá một mình, lại nhìn nhìn bụng cô, khóe miệng giương lên. "Khi nào kết hôn? Mẹ em vẫn luôn muốn em gả đi sớm, nhớ thông báo cho tôi trước."
Cận Thanh kinh ngạc nhìn anh, Giang Thiệu bật cười. "Sợ tôi đập phá quen sao?" Anh nhìn đồng hồ, "Tôi còn có vụ án phải tra, không thể làm trễ nãi quá nhiều thời gian, đi trước một bước."
Hạ Thanh Văn hút xong điếu thuốc Giang Thiệu cũng rời đi, anh đỡ Cận Thanh vào trong xe nịt chặt dây an toàn. "Tại sao không cho anh sang? Anh không gặp người ta được à?"
"Anh ấy nói muốn tới tham gia hôn lễ của chúng ta."
Hạ Thanh Văn cười, "Tốt, một người đàn ông nhấc lên được bỏ xuống được, đúng rồi, nghe nói anh ta biết anh rể của anh."
Cận Thanh chợt trầm mặc rồi cười khổ, âm thầm nắm quần. "Em đã từng gặp anh rể của anh hai lần."
"Lúc nào? Anh ta và chị anh mới vừa phục hôn nhưng đang bận, rời khỏi Phi Dương rồi rất ít trở về."
"Lần đầu tiên là trước khi bọn họ phục hôn, em và chị anh cùng bay đến Singapore." Cận Thanh nhìn phong cảnh ven đường ngoài cửa xe, trong mắt từ từ lộ vẻ ướt át. "Lần nữa là mấy ngày trước."
Hạ Thanh Văn ngẩn ra, dừng xe ở ven đường, mặt trầm như nước. "Bọn họ đi tìm em? Nói cái gì? Sao em không nói sớm cho anh biết."
Cận Thanh không nhìn anh, chống cằm yếu ớt thở dài. "Thanh Văn, chúng ta có cần hoãn lại hôn sự hay không."
Hạ Thanh Văn giận, xoay vai của cô qua, "Tại sao phải hoãn, bụng của em có thể cho chúng ta hoãn sao? Có phải chị anh nói gì với em? Em ngẩng đầu lên nhìn anh đi!"
Vậy mà lúc Cận Thanh ngẩng đầu lên, Hạ Thanh Văn lại tịt ngòi rồi. Nước mắt trong mắt Cận Thanh lã chã rơi, mày đẹp cau lại. "Em không muốn thấy anh khó xử, bởi vì em mà khiến anh rời khỏi Phi Dương thì em không làm được."
Lúc này Hạ Thanh Văn liền muốn gọi điện thoại cho Hạ Tinh Văn, suy nghĩ một chốc lại rụt điện thoại về, vuốt xuôi nước mắt ở khóe mắt Cận Thanh, cười nói. "Em đừng để chị ấy ngang tàng với em, bị anh rể anh lấn áp hoài nên mới tìm em để lấy thăng bằng, Phi Dương cũng không phải do mình chị ấy định đoạt."
"Thanh Văn. . . . . ."
Chặn môi của cô, vẻ mặt Hạ Thanh Văn thành thật. "Chị ấy đang khảo nghiệm con dâu của nhà họ Hạ, đừng lo lắng."
Khi Giang Thiệu tan việc về nhà thì trời đã tối rồi. Diệp Tiểu An gác chân ở trên ghế sofa ngẩn người, nhìn thấy anh đi vào cũng không lên tiếng. Giang Thiệu ngồi vào đối diện cô giơ tay lên quơ quơ ở trước mắt cô, Diệp Tiểu An làm như không thấy vẫn giữ ánh mắt đăm đăm.
"Em làm gì thế, lại làm sai cái gì mà ngồi ở đây kiểm điểm vậy?"
Thấy cô vẫn không có phản ứng, Giang Thiệu liền bế cô đến lên đùi nâng cằm của cô để cho cô nhìn thẳng mình. "Xảy ra chuyện gì?"
Diệp Tiểu An nháy mắt mấy cái, "Mẹ anh gọi điện thoại đến, bà ấy bảo anh rãnh thì về nhà thăm ba anh."
"Chuyện này à?" Giang Thiệu lơ đễnh, "Vậy em ngẩn người cái gì?"
Diệp Tiểu An nhếch miệng, hơi đỏ mặt. "Bà ấy bảo anh dẫn em theo."
Giang Thiệu lập tức cười lên. "Thì ra là rầu rỉ vì chuyện này, thế nào, không muốn hay là sợ?"
Diệp Tiểu An do dự không biết làm sao mở miệng, Giang Thiệu liếc nhìn phòng bếp, đặt cô xuống rồi vào trong phòng ngủ thay đồng phục ra. "Hôm nay chúng ta ra bên ngoài ăn."
Trên đường anh nghe điện thoại xong lại quay đầu xe trở về Cẩm Duyệt. Diệp Tiểu An nghe Cẩm Duyệt liền sợ hết hồn, "Ăn cơm tối thôi, không cần đến địa phương cao cấp như vậy."
Giang Thiệu chỉ cười không nói, dắt tay của cô đi vào thang máy tới một phòng ở khu khách quý. Còn chưa tới cửa đã nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, Diệp Tiểu An kéo anh. "Anh muốn dẫn em tới gặp ai?"
"Đều là bạn bè cùng khu lúc nhỏ, thỉnh thoảng sẽ tụ họp, có người nói chuyện không biết điều thì đừng chắp nhặt với họ, muốn nói cái gì cứ nói không cần cố kỵ." Giang Thiệu dừng một lát, "Diệp Tiểu An, biết anh đang nắm tay ai không?"
"Em chứ ai." Diệp Tiểu An thấy kỳ quái, vậy cũng là vấn đề?
Giang Thiệu cúi đầu hôn môi của cô, "Vậy thì nhớ."
Giang Thiệu dắt Diệp Tiểu An đẩy cửa phòng ra, thanh âm bên trong nháy mắt dừng lại, mặc kệ đàn ông phụ nữ đang ngồi hay đứng đều đồng loạt đưa tầm mắt đến trên người Giang Thiệu, lại đồng loạt đứng ngay ngắn kính quân lễ.
"Chào tư lệnh Giang!"
Những người này phong cách khác nhau, trang phục gì cũng có, nhưng lúc này đều tỏ vẻ nghiêm chỉnh, chọc cho Diệp Tiểu An bật cười một tiếng.
Nụ cười này khiến mọi người tập trung hết lực chú ý vào cô gái như tinh linh nhỏ bên cạnh Giang Thiệu, không khỏi kinh ngạc nhíu mày. Giang Thiệu sớm quen bộ dáng này của h