Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

ọ, không nhịn được khoát khoát tay. "Còn đứng ngây đó làm gì, xuống dưới lầu tập họp chạy việt dã 5000m."
Vừa dứt lời người cả phòng đều chuẩn bị đi ra ngoài, khi Diệp Tiểu An trợn to hai mắt thật sự cho là bọn họ muốn đi chạy 5000m thì mấy người đàn ông dẫn đầu lập tức tuôn qua cười đùa náo loạn với Giang Thiệu.
"Xem tụi này là cậu sao mà vừa gặp đã bắt 5000m!"
"Thành thật mà nói, cô gái này là ai?"
"Này còn phải hỏi, đã dẫn đến cho tổ chức thẩm hạch còn có thể là ai!"
"Cậu đi ra ngoài trước, tổ chức muốn bí mật thẩm hạch vị nữ đồng chí này một tiếng, nhất trí thông qua thì hai người mới có thể gặp mặt!"
Giang Thiệu dễ dàng hất ra mấy người đàn ông trên người, thưởng mỗi người một quyền rồi lại kéo Diệp Tiểu An đang băn khoăn lo lắng vào trong lòng, mặt cười cười. "Gọi chị dâu, về sau gặp trên đường nhớ nhường đường, ai dám bất kính khai trừ khỏi tổ chức."
Mặc dù nói đùa, nhưng người người đều nghe ra mấy phần nghiêm túc. Có người sờ cằm đùa giỡn quan sát Diệp Tiểu An, có người cợt nhã đi qua bắt tay cô, còn có người hạch hỏi cô nữa. Diệp Tiểu An đau cả đầu, khẩn trương đến lòng bàn tay chảy ra mồ hôi, tim đập thình thịch.
Hứa Bình Hi từ toilet trở lại liền thấy Giang Thiệu, chưa kịp vui mừng nhào qua đã có người kéo anh, "Hi tử tới đây, anh Thiệu dẫn người tới."
Hứa Bình Hi và Diệp Tiểu An gặp mặt, không ngờ là cô cũng ở đây, hừ lạnh một tiếng, "Tới à Diệp tiểu thư."
Diệp Tiểu An lúng túng, cô hiểu được ý tứ của Hứa Bình Hi, nhất định lại bị anh ta xem thường. Trước đó nghĩa chánh ngôn vạch rõ giới tuyến với Giang Thiệu, hiện tại quan hệ của hai người không cần nói cũng biết.
Cũng may Hứa Bình Hi không phải người vô vị, không hề nói ra trước mặt mọi người.
Mọi người cười đùa xing, một đám sói đói lắm mồm vô nghĩa trả Diệp Tiểu An về lại nguyên chủ. Giang Thiệu cười ôm vai Diệp Tiểu An, "Bọn họ không có hù dọa em chứ?"
Diệp Tiểu An vẫn chưa trả lời, mấy người đàn ông nói nhiều lại tiếp tục mỗi người một câu.
"Ơ, vậy không được đâu chị dâu, lúc này mới gặp thôi mà, người phụ nữ của tư lệnh sao chúng tôi dám không khách khí?"
"Nói lời này thật đả thương tình cảm anh em, châu về Hợp Phố rồi mà? Một sợi tóc cũng không thiếu."
"Trừ phi đã sớm không phải thân hoàn bích, vậy anh em thật hết cách."
"Hắc, không thể nào, đừng quên anh Thiệu của chúng ta mười lăm tuổi đã bắt được công chúa Thiên Nga Trắng."
"Còn bị sếp lớn dùng dây nịt chăm sóc tấm lưng một trận, cả một tuần lễ anh Thiệu cũng không xuống giường được."
Một nhóm người cười ầm lên, đám người kia luôn lấy những chuyện năm xưa của anh làm vui, miệng không che đậy quen rồi nên Giang Thiệu cũng không ngại, ai cũng không cảm thấy có cái gì. Nhưng lúc này không giống ngày xưa, Giang Thiệu không để lại dấu vết ôm Diệp Tiểu An đang hơi đổi sắc mặt vào ngực, cầm tay của cô, bên môi lộ ra nụ cười yếu ớt mập mờ không rõ.
"Các cậu được rồi, chuyện cũ năm xưa không cần nói ra, tránh cho tối nay tôi về lại thêm một tuần lễ không xuống giường được."
Dứt lời mọi người lại cười ầm lên, thậm chí còn có người huýt gió. Diệp Tiểu An nhớ tới câu hỏi của Giang Thiệu ở cửa ra vào lúc nãy, trong lòng không khỏi ấm áp, nhưng bỗng nhiên có cảm giác khoảng cách giữ anh và mình còn khó vượt qua hơn cô tưởng tượng.
Giang Thiệu cầm một trái táo từ mâm đựng trái cây đút tới khóe miệng Diệp Tiểu An, tình cảm cưng chiều không lời nào có thể miêu tả được. Ngồi đây đều là người thông minh, thông qua hành động nhỏ này mọi người đều hiểu được địa vị của Diệp Tiểu An trong lòng anh.
Trong tiếng cười, lại có một người đàn ông đẩy cửa đi vào.
Trừ Giang Thiệu và Diệp Tiểu An, những người khác đều đồng loạt đứng ngay ngắn kính quân lễ giống như lúc trước. "Chào chính ủy Tả!"
Diệp Tiểu An ngẩng đầu nhìn, trong lòng lộp bộp mấy tiếng, người tới chính là Tả Trí, sao cô lại quên anh ta và Giang THiệu ở cùng một khu chứ.
Giang Thiệu ngồi ở ghế chính, vị trí vô cùng rõ ràng, Tả Trí vào cửa liền thấy anh, còn có Diệp Tiểu An trong ngực anh.
Tất cả mọi người đang đợi Tả Trí nói chuyện, một cái đầu nhỏ bỗng dưng lại nhô ra từ phía sau anh.
"Anh Tiểu Thiệu! Em tới đây!"
Thấy Nghê Hiểu nhào tới, mọi người nhất thời thổn thức, cơ hồ trên mặt mỗi người đều có vẻ đùa giỡn xấu xa.
Cái đuôi nhỏ của Giang Thiệu tới, lần này náo nhiệt.
Diệp Tiểu An nháy mắt mấy cái, nhìn Nghê Hiểu rồi nhìn lại Giang Thiệu. "Anh có em gái à?" Giang Thiệu lắc đầu phủ nhận.
Tả Trí chỉ mất tự nhiên trong chốc lát, rất nhanh khôi phục như thường, vô tội buông tay với mọi người, "Đừng trách tôi, gặp phải dưới lầu liền nhất định theo tôi lên."
Nghê Hiểu nhìn thấy Diệp Tiểu An, ánh mắt bén nhọn vài phần, thời điểm nhìn về phía Giang Thiệu lại dí dỏm. "Đừng đuổi em đi mà anh tiểu Thiệu."
Giang Thiệu trầm ngâm chốc lát, cười một tiếng. "Dĩ nhiên sẽ không, Hiểu Hiểu tới đây ngồi bên cạnh anh nè."






Rượu Vào Lời Ra
Chuyện về sau Diệp Tiểu An không có ấn tượng sâu,