Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
. . . . . . Hình em vẽ. . . . . ." Cô chỉ uyển chuyển biểu đạt ý tưởng làm trong xe trong chuyên mục ở 《 ám chiến 》 thôi.
Giang Thiệu đè cô không ngừng làm ra rung động, vừa xoa bầu ngực khéo léo đáng yêu của cô, vừa mút hôn cổ cô. "Anh chỉ muốn hiểu rõ em từ mọi góc độ mà thôi."
". . . . . . Ừ a. . . . . . Nhẹ một chút. . . . . . Ô. . . . . ."
"Tiểu An An, ngực của em. . . . hình như trưởng thành chút. . . . . ."
Diệp Tiểu An nhất thời đỏ mặt, không trách được mọi người đều nói quen bạn trai là phương pháp hữu hiệu nhất giúp ngực lớn hơn, thấy vậy thì lời nói này không sai.
Em Với Anh Đánh Cuộc
Giang Thiệu và Diệp Tiểu An không giải thích được biến thành anh em giả, thật ra thì anh chỉ kinh hãi lúc ban đầu, sau khoảng thời gian ngắn chế tạo ra ít tàn thuốc anh liền hiểu. Huống chi Diệp Tiểu An không phải con gái ruột của Cảnh Thiên, khi cam kết với Cảnh Thiên anh càng xác định mình muốn Diệp Tiểu An. Mà Giang Chấn mặc dù không có phản đối rõ ràng nhưng Giang Thiệu biết đó cũng do nể mặt của Cảnh Thiên thôi.
Cách ngại hơn hai mươi năm giữa cha con khiến Giang Thiệu nếu có thể tránh gặp mặt Giang Chấn thì liền tận lực tránh khỏi. Anh cũng hỏi Diệp Tiểu An có hận Cảnh Thiên một chút nào không. Diệp Tiểu An lại cắn cây viết thở dài.
"Không thể nói không có chút nào, dù cha em chưa bao giờ biểu đạt tình cảm của ông ấy, nhiều năm qua em đều hiểu trong lòng ông chỉ có bà ấy."
Khi còn bé cô cho rằng mẹ chết rồi, sau đó anh trai Diệp Tích Thượng lại nói cho cô biết những chuyện này. Chờ sau khi trưởng thành Diệp Tích Thượng liền dẫn theo cô chủ động sống riêng với Diệp Cẩm Niên, thậm chí cố ý đoạn tuyệt quan hệ để bức Diệp Cẩm Niên theo đuổi cuộc sống mới tình cảm mới lần nữa, không cần vì Cảnh Thiên lại càng không nên vì anh em họ mà độc thân cả đời.
"Hừ! Nhỏ như vậy đã bị con gái thấy cái mông, em ghét bỏ anh." Cô nói xong liền nhảy xuống đùi anh, hung dữ hất tay của anh ra rồi lại bị Giang Thiệu túm về trong lòng. "Đừng đi, em cảm thấy lỗ thì anh cho em xem, để cho em nhìn đủ vốn."
Trong đầu Diệp Tiểu An lập tức hiện lên hình ảnh anh lộ cái mông õng ẹo làm dáng mặc cho cô thưởng thức, đôi mắt ti hí đi lòng vòng, "Nhìn không không được, anhi nghe lời em định đoạt."
Giang Thiệu hiển nhiên hiểu lầm hàm nghĩa trong lời nói của cô, trong mắt có ánh sáng hưng phấn, "Cầu xin giày xéo!" Vậy mà Diệp Tiểu An tìm ra còng tay và cảnh phục của anh, ném cho anh, Giang Thiệu xấu bụng liếm liếm đôi môi, "Bị đồ cảnh phục dụ dỗ nghiện?"
Giang Thiệu mặc xong cảnh phục liền không kịp chờ đợi nhào tới, Diệp Tiểu An vừa bị anh hôn vừa đẩy anh trở lại trên giường phòng ngủ.
Cách một tiếng, nụ hôn của Giang Thiệu dừng lại, ngó ngó còng tay trên cổ tay mình, nhìn lại vẻ mặt giễu võ gương oai của cô mới hiểu được, tà ác nhếch môi cười. "Không phải em muốn chơi SM chứ?"
"Mới không phải!" mặt Diệp Tiểu An đỏ lên, khóe hai tay anh tại trên lan can đầu giường, cưỡi lên hông anh cởi ra từng cái nút áo của mình. . . . Khi vai lộ ra thì Giang Thiệu đã có chút rung động.
Dưới cái nhìn soi mói của anh Diệp Tiểu An rốt cuộc cởi đến chỉ còn lại đồ lót, sau đó liền cởi quần anh ra. Chiến sĩ nhỏ giữa hai chân đã nhao nhao muốn thử, gương mặt Diệp Tiểu An như bị lửa đốt, tay nhỏ bé dao động dọc theo nó, nhưng không đụng tới nó. Hơi thở của Giang Thiệu có chút không ổn, ánh mắt khẩn cấp. "Tiểu An An, an ủi nó một chút."
Diệp Tiểu An không để ý tới, chợt cúi hôn cơ bụng của anh. Từ góc độ của Giang Thiệu nhìn qua, cái đầu nhỏ kia đang chôn ở vùng mẫn cảm, mà mình thì mặc cảnh phục, cái loại kích thích trên thị giác và trên tâm lý này khiến anh lần đầu tiên muốn nhảy qua khúc nhạc dạo đi thẳng vào vấn đề.
Vừa cởi ra nút áo cảnh phục của anh vừa hôn lên, giạng chân ở bên hông anh lần nữa. Giang Thiệu không kiềm hãm được nâng eo chỉa vào hai chân mềm mại của cô, "Cởi, cho anh vào đi. . . . . ."
Diệp Tiểu An hôn lên môi, đầu lưỡi nho nhỏ dò vào tìm được lưỡi của anh quấn quýt si mê một phen mới kết thúc nụ hôn nóng bỏng. Tay của cô lại từ từ xuống phía dưới, cuối cùng đặt lên chiến sĩ nhỏ dùng sức bóp, Giang Thiệu bỗng dưng nắm quyền, theo bản năng muốn đụng ngã cô, đáng tiếc còng tay hạn chế hành động của anh.
Cái loại cám dỗ và kích thích đó làm trong lòng trong mắt anh tỏa ra lửa to. "Tiểu An An, đừng giày vò anh. . . ."
Khi anh cho rằng Diệp Tiểu An sẽ chọn lựa chủ động vận động một lần hoàn mỹ trên giường với anh thì cô lại chợt mặc T shirt vào, cười hì hì nhảy xuống giường. Giang Thiệu lập tức có dự cảm không tốt, nhăn mày lại. "Em đừng nói cho anh biết như vậy là xong rồi nhé?"
"Đúng nha, xong rồi, tự anh ở đay đi, em đi vẽ tranh, sẽ dùng chủ đề này! Anh Tiểu Thiệu, cám ơn anh nhé! Thật dẫn dắt ra linh cảm của em rồi." Diệp Tiểu An cho anh một nụ hôn gió, hấp tấp chạy đến phòng của mình.
Giang Thiệu nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tin mình bị cô gái ngốc đó bố trí.
Ngồi vào trước máy vi tính, Diệp Tiể