Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

ức khỏe của em còn yếu phải cẩn thận đừng để bị mắc bệnh."
Trần Dao hơi mỉm cười nói, "Có chuyện muốn nói với anh, sắp có một người bạn tới đây, hi vọng anh đừng quấy rối."
Tả Trí gật đầu, "Yên tâm, anh không quấy rầy cuộc sống của em đâu."
Trần Dao biết bây giờ là thung lũng sâu nhất trong đời Tả Trí, Tả Liên Thành cự tuyệt gặp anh ta, Cận Mộc Vân không nói với anh ta câu nào, dù anh ta trở về cũng chỉ xem anh ta là không khí. Lại sinh ra khoảng cách với anh em tốt nhất, hiện tại cả đứa con cũng bị cô bỏ. Trừ một cuộc hôn nhân tồn tại trên danh nghĩa, thì anh hai bàn tay trắng. Tình cảm nhiều năm khiến cô rốt cuộc không nhẫn tâm đến tai tòa án, như vậy sẽ khiến anh ta bị đả kích đến mức liên tiếp gặp tai nạn.
Diệp Tiểu An nghe được những chuyện đó từ miệng Cảnh Thiên, nửa ngày không nói ra được câu nào. Buổi tối Giang Thiệu làm thêm giờ, tranh thủ lúc rảnh rỗi muốn gọi điện thoại cho Diệp Tiểu An, nhưng nhìn thời gian cảm thấy quá muộn, lúc do dự thì điện thoại di động vang lên.
Giang Thiệu nhìn chằm chằm tên của Diệp Tiểu An trên màn hình, không tự chủ lộ ra nụ cười. "Còn chưa ngủ?"
Diệp Tiểu An nằm ở trên giường Giang Thiệu, thuận tay rút một quyển album hình từ tủ đầu giường của anh ra xem. "Anh cũng chưa ngủ?"
"Làm thêm giờ, em thì sao?"
"Em ở trong phòng anh, không ngủ được."
"Có phải nhớ anh không, ngày mai tan việc anh đi đón em, cứ tránh ở nhà mẹ hoài cũng không tốt."
Diệp Tiểu An đỏ mặt, "Em còn chưa gả cho anh, cái gì mà nhà mẹ hay không nhà mẹ? Ai bảo anh khi dễ em!"
"Ơ, có chỗ dựa quả là khác."
"Anh chờ xem, em còn muốn ở một tháng nữa!"
Lời này quả thật đả kích Giang Thiệu. "Em cố ý muốn bỏ đói anh, bỏ mặc đàn ông như thế em không sợ anh ăn vụng sao?"
Nói xong hai người cùng nhau nghĩ đến Tả Trí, nhất thời ai cũng không có lên tiếng. Album hình đều là hình của anh và Tả Trí chụp chung hồi nhỏ, Diệp Tiểu An càng xem càng cảm thấy kỳ cục, nên tùy ý lật loạn. Một tấm hình bỗng dưng đập vào mắt cô.
Diệp Tiểu An dừng tay lại, cắn môi nín một lát, "Không làm ồn anh, anh cứ làm việc tiếp đi."
"Vậy. . . . . . Ngủ ngon." Giang Thiệu cúp điện thoại, than nhẹ một tiếng tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Diệp Tiểu An nhìn chằm chằm tấm hình, trong lòng thấy chua muốn chết.
Trong hình là một nam một nữ, người đàn ông đã cởi ra nửa cái áo sơ mi, bao lấy cơ thể lõa lồ của người phụ nữ, mà đôi chân thon dài của người phụ nữ thì cuốn lấy hông của anh, giắt trên người anh, ngửa đầu hôn cằm anh, người đàn ông thỏa mãn nhếch khóe miệng lên. Góc độ chụp hình được chọn vô cùng hay. Mập mờ mà hấp dẫn, đẹp mà không thấp kém, nam nữ đều có mỹ cảm. Hơn nữa đường cong bên ngoài của người phụ nữ, vóc người hoàn mỹ cân xứng đủ khiến người ta ghen tỵ. Hai người đều chỉ lộ nửa bên mặt dưới, mà Diệp Tiểu An vẫn nhìn rõ đó là Giang Thiệu và Cận Thanh.
Nụ cười đó của Giang Thiệu, thật chói mắt.
Diệp Tiểu An yên lặng cất hình vào chỗ cũ, nằm xuống chuẩn bị ngủ, không bao lâu lại vọt ngồi dậy. Bối cảnh trong hình không phải nơi khác, chính là cái giường cô đang nằm.
Cô ôm y phục nhảy xuống tính toán về lại căn phòng Cảnh Thiên chuẩn bị cho cô, mới đi tới cửa lại dừng bước, nghĩ ngợi chốc lát lại xoay người trở về, hít sâu một hơi chui vào chăn lần nữa. Chuyện gì cũng không thể kiểu cách quá đáng, chuyện xảy ra giữa Giang Thiệu và Cận Thanh nhiều năm qua sợ rằng đâu chỉ một cái, người ta quen nhau bình thường có gì mà lòng cô lại chua xót? Lúc cô thắt hai bím tóc học cấp 2, không biết Giang Thiệu và Cận Thanh đã làm bao nhiêu lần trên giường này.
Người nào không có quá khứ, không phải cô cũng từng quen với Tả Trí sao? Nếu đã quyết định ở chung với anh ấy, thì phải tiếp nhận những sự thật này, huống chi như lời của Giang Thiệu, hiện tại anh đang nắm tay mình.
Diệp Tiểu An nói với mình như vậy, nhưng trong lòng vẫn buồn cực kỳ, không biết đã ngủ mất từ lúc nào.
Nhịn suốt đêm, sáng sớm Giang Thiệu tan việc trực tiếp lái xe trở về nhà họ Giang, không có kinh động Cảnh Thiên còn chưa rời giường mà trực tiếp trở lại phòng của mình ở lầu hai. Cô gái nhỏ kia đang cuộn tròn mình lại trên giường, đắp chăn kín người như một con nhộng.
Giang Thiệu hôn một cái lên trán cô rồi cởi quần áo đi tắm.
Diệp Tiểu An đang ngủ thì cảm thấy có người "lột xác" cô ra, toàn bộ cảm giác lo lắng vì mất đi vỏ ngoài bỗng dưng xông tới, lập tức thức tỉnh cô. Giang Thiệu không ngờ đã khiến cô tỉnh, sợ cô phát tác cơn giận khi rời giường, trực tiếp khống chế tay chân nhân thể cúi đầu hôn cô, dù thế nào đi nữa anh vốn muốn làm vậy.
Hôn hôn liền hôn ra lửa, Giang Thiệu đói bụng rất nhiều ngày rồi, rất dễ kích động, vừa cởi áo ngủ của cô vừa trầm giọng hỏi cô, "Được không. . . . An An?"
"Không được. . . . Không có phòng ngừa. . . ." Diệp Tiểu An thở hổn hển cự tuyệt. Giang Thiệu đã là tên lắp vào cung thật sự không muốn dừng lại. Cắn răng một cái vẫn hạ quyết tâm cxông vào. Diệp Tiểu An kêu một tiếng, "Không được không được. . . . Có em bé thì sao?"
Giang Thiệu ngừng tạm, sau đó cườ