XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Em Đã Nghe Thấy Chưa?

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.

u An cầm bản vẽ lên, linh cảm như suối tuôn, trái tim vẫn còn nhảy loạn thình thịch, xem ra chuyện quyến rũ người khác đều không dễ làm, hơi chút không cẩn thận liền góp mình vào rồi.
Nhưng cô còn chưa ngồi ấm mông, chỉ nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, Giang Thiệu nên bị khóa ở đầu giường đang có vẻ mặt cương cứng đá cửa đi vào. Diệp Tiểu An sợ hãi kêu khẽ một tiếng, ngón tay run rẩy chỉ anh. "Anh, sao anh lại. . . . ."
Giang Thiệu vung chân đóng cửa lại, cởi cảnh phục ra dễ dàng bắt Diệp Tiểu An đang tìm chỗ trốn trở lại, không để ý sự giãy giụa của cô cởi quần áo ra. "Cô bé hư chơi anh là không phải!"
"Anh đã nói em không có linh cảm thì có thể tìm anh! Anh đã nói!" Diệp Tiểu An bị sợ đến tóc gáy đều dựng lên, thế mới biết bình thường Giang Thiệu dịu dàng với cô cỡ nào. Giờ phút này anh tựa như dã thú động dục lại tức giận, đáng sợ như muốn xé rách cô.
Giang Thiệu ôm cô để cho cô đưa lưng về phía mình, ấn cô lên tường tách chân của cô ra, tay đưa xuống dưới sờ soạng hai cái, cởi quần lót mình ra đeo bao xung phong vào, nhấc mông của cô lên nhắm ngay vọt vào. "Em quá ngây thơ rồi, còng tay không khóa anh được đâu, Tiểu An An, hiện tại em đã có linh cảm, phải cho anh chút thù lao chứ?"
Diệp Tiểu An bị động tác hung ác của anh đụng đến tim muốn nhảy ra, nức nức nở nở kêu ."Tiền nhuận bút cho anh hết, nhẹ một chút. . . . . . Chậm một chút. . . . . ."
Giang Thiệu nhếch một bên khóe miệng lên, cúi đầu khẽ cắn tai cô, đồng thời phía dưới ra sức đụng lên. "Tự mình trả nợ, cái khác không cần."
Diệp Tiểu An khóc không ra nước mắt. "Anh. . . . Anh đã nói. . . . Sẽ tốt. . . ."
Giang Thiệu lật người của cô qua, nâng lên tiến vào lần nữa. "Không sai, anh đang, dùng sức, tốt với em!" Mỗi một câu anh đều "dùng sức hơn", từ cơ thể đến trái tim từ trong ra ngoài của Diệp Tiểu An đều run lên.
"Lúc nãy gọi anh là gì, kêu một lần nữa!"
". . . . . ."
"Không gọi đúng không, vậy anh bất cứ giá nào, ngày mai đừng kêu đau đừng cằn nhằn."
Diệp Tiểu An kêu rên ở đáy lòng, cô rốt cuộc tại sao muốn trêu chọc anh. ". . . . Anh Tiểu Thiệu. . . ."
"Bỏ hai từ trước." Xưng hô này để khiến anh nhớ tới Nghê Hiểu theo phản xạ.
". . . . Anh (anh này không phải ngươi mà là ca). . . ." Diệp Tiểu An nghẹn đỏ mặt, cuối cùng hô một tiếng, sau đó liền bị kích thích, dưới bụng rụt một cái. Giang Thiệu bị cô bao chặt thở hốc vì kinh ngạc, trong thân thể có khoái cảm mạnh mẽ đâm tới, càng dùng sức ngậm môi cô.
"Ngoan, anh thương em."
Nói xong ôm chặt cô khởi xướng công kích mãnh liệt liên tiếp. . . .
Diệp Tiểu An lấy được một bài học, người đàn ông tốt hơn cũng không thể chọc ghẹo anh về phương diện này, nếu không chịu không nổi chỉ có thể là mình.
Giang Thiệu dẫn Diệp Tiểu An trở về nhà họ Giang mấy lần, Giang Chấn không có ở đây, Cảnh Thiên liền bảo Diệp Tiểu An qua ở lại mấy ngày với bà. Cảnh Thiên là thật tâm thích Diệp Tiểu An, hai mẹ con chia lìa nhiều năm nên ở chung bồi dưỡng tình cảm cũng là việc nên làm. Ngăn cách trong lòng Diệp Tiểu An dù chưa tiêu trừ, nhưng Giang Thiệu biết cô rất nhớ mẹ.
Nhưng đồng thời Giang Thiệu rất buồn bực, không hiểu thế nào hai người phụ nữ kia có nhiều lời muốn nói thế. Mỗi ngày tan sở trở lại thấy căn phòng trống rỗng thì liền cảm thấy bị lạnh nhạt. Anh đến nhà họ Giang đón cô thì Diệp Tiểu An lại kéo cánh tay Cảnh Thiên cười giảo hoạt với anh. "Em còn chưa ở đủ đấy."
Giang Chấn nhận được điện thoại của con trai liền cảm thấy mặt trời mọc lên từ hướng tây. Giang Thiệu hết sức miễn cưỡng mở miệng, "Cha, ngài bận rộn xong rồi trở về sớm chút."
Giang Chấn ngẩn ra, "Mẹ con xảy ra chuyện gì?"
"Bà ấy tốt lắm, ngày ngày mẹ con tình thâm với Tiểu An, ban ngày cũng thế, buổi tối cũng thế." Bốn chữ cuối cùng Giang Thiệu có chút cắn răng nghiến lợi. Giang Chấn là ai, nhất thời hiểu ý, sảng lãng cười to, sau đó sưng mặt lên. "Đường đường là một người đàn ông sao có thể luôn nghĩ ——"
"Được được được! Xem như con chưa nói." Giang Thiệu kịp thời chặn lại lời nói sau của ông, tránh cho nghe mình cũng cảm thấy thẹn. Vì vậy không thể làm gì khác hơn là tiếp tục vườn không nhà trống, gối đầu khó ngủ một mình. Thật ra thì không biết từ nguyên nhân gì, Diệp Tiểu An cũng không ngủ chung giường với anh mỗi đêm, trừ phi có vận động trước lúc ngủ khiến cô mệt bất tỉnh nhân sự.
Giang Thiệu có lúc luyện công buổi sáng xong trở lại cũng sẽ chạy đến trên giường cô ôm cô một lát mới đi làm. Mỗi lần thấy một đoàn hồng hào trên giường thì tâm trạng của anh liền đặc biệt tốt, mà bây giờ sớm muộn gì chỉ có một mình anh, Giang Thiệu nhạy cảm phát hiện trong lòng bị một loại tình cảm quấn quanh.
Tiu nghỉu như mất. . . . . .
Một lần nào đó trong cuộc họp, Giang Thiệu không biết làm sao lại chợt nghĩ đến cô, sau đó ý nghĩ liền đứt, tất cả mọi người nhìn đội trưởng nói một nửa lại ngừng. Nghê Hiểu còn lo lắng vết thương cũ của anh tái phát, muốn anh đếb bệnh viện kiểm tra.
Giang Thiệu nắm nhẹ quyền hơi xấu hổ ho nhẹ, "Tôi không sao, tiếp tục."
Nói tiếp tục vẫn không