Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1580 lượt.
cho cô biến thành trong suốt đi? Mặc cái kia…. Còn không bằng cởi hết, vừa thấy mặt cô đã hồng rực, tim run rẩy.
Quả nhiên, tay Mạnh Dịch Nam đưa lên chiếc áo màu đen hai dây trong suốt , Lộ Hiểu Vụ điên cuồng lắc đầu, anh hơi thất bọng, lại đưa lên một bộ siêu ngắn, có lẽ mặc lên chỉ che đến thắt lưng, Lộ Hiểu Vụ vẫn đỏ mặt lắc đầu, Mạnh Dịch Nam bất đắc dĩ cầm lên một bộ nữa, áo ngủ tơ tằm màu xanh lam, cái này đủ bảo thủ rồi đi, Hiểu Vụ nhìn mặt anh buồn bực cuối cùng đành gật đầu.
Mạnh Dịch Nam trong lòng vui vẻ, đóng ngăn kéo tủ lại cầm vaý ngủ lên giường. {hana: sao ta thấy đoạn này Nam ca yy quá}
……………
Lộ Hiểu Vụ cầm váy ngủ trong lòng bồn chồn, tơ tằm màu xanh lam, bề mặt còn điểm một chút kim tuyến, trong ánh sáng nhàn nhạt lại ẩn hiện lấp lánh, Lộ Hiểu Vụ ngước mắt ý bảo anh quay đi, Mạnh Dịch Nam cười ngoác miệng, lắc đầu, anh muốn nhìn cô thay. {hana: đằng nào cũng cởi thì mặc làm quái gì, Nam ca có vấn đề}
Lộ Hiểu Vụ đỏ mặt gục đầu xuống, thấp giọng nói “Tắt đèn.” Dịch Nam đưa tay tắt đèn trên đầu giường, trong bóng đêm Lộ Hiểu Vụ chậm rãi hoạt động, cô thật không quen bị anh nhìn khi thay quần áo.
Cô chậm rãi đem áo khoác cởi bỏ, rất nhanh đem váy ngủ trùm qua đầu, kéo nhanh xuống, chiếc váy ngắn đến nỗi gần như không che được gì, trong lòng không khỏi xấu hổ.
Đột nhiên bên hông có một bàn tay to ôm lấy, Mạnh Dịch Nam đã tiến đến bên cạnh.
“Thật đẹp.” Mạnh Dịch Nam hôn lên gáy cô từ phía sau, bàn tay chậm rãi ma xát lưng cô bên ngoài áo ngủ. Ách, cảm xúc này đúng là mới mẻ, giống như được phủ trong làn nước mềm nhẹ, Lộ Hiểu Vụ cũng cảm nhận được cảm giác tơ tằm dán lên người, tay anh như xuyên thấu qua áo ngủ tơ tằm mềm mại truyền đến da thịt cô.
Tay Mạnh Dịch Nam chậm rãi lùi xuống dưới, tiến vào trong váy, bắt đầu giúp cô cởi váy, kéo khoá, cảm giác trói buộc bên hông liền thả lòng, Lộ Hiểu Vụ thân thể mềm nhũn, tay anh chỉ một lần đã đem chân váy cởi khỏi chân cô.
Anh là cho cô tựa vào lòng anh, tay chậm rãi chậm rãi vỗ về áo ngủ, một chút lại hôn cô, cũng không quên cắn nhẹ lên vành tai, hại cô toàn thân run rẩy, thật nhanh nắm chặt tay anh. Mạnh Dịch Nam thật hài lòng với phản ứng của cô, đầu anh hạ thấp, dùng miệng cắn mở nút thắt nội y của cô, a… trong lòng Hiểu Vụ mềm nhũn, hai dây áo cũng bị anh từ từ cởi bỏ, anh khẽ kéo tay cô, một động tác nhẹ nhàng đã lôi nội y ra khỏi người cô, chậm chậm, theo cổ áo váy ngủ, nội y màu da đã bị tay anh dễ dàng lấy đi.
Lộ Hiểu Vụ cảm giác được sự lạnh lẽo khi áo ngủ trực tiếp dán lên ngực, cơ thể thật mẫn cảm, ngực cũng hình như có chút run rẩy khó hiểu.
Mạnh Dịch Nam vỗ về thắt lưng sau đó chậm rãi tiến về phía trước, qua lớp vải tơ tằm nhẹ nhàng nắm lấy ngực cô, a…. Lộ Hiểu Vụ căng thẳng, khẽ cắn cắn môi, a… tay anh….. a…..một bước một bước vuốt ve, khiến cô càng thêm khó chịu, sự cách trở của tơ tằm không những không ngăn được anh xâm nhập mà ngược lại càng tăng sự kích thích khi anh chạm vào cô, sự dịu dàng ôn nhu từ tay anh chậm rãi tăng lên.
Lộ Hiểu Vụ suy yếu nằm trong ngực anh, muốn tách khỏi sự đụng chạm của anh nhưng lại từng chút từng chút tiến sâu vào trong ngực anh, đầu anh dán lên vai cô, chậm rãi hôn ngược trở ra, khi chiếc lưỡi ướt át của anh qua lớp áo ngủ ngậm chặt lấy nụ hoa của cô, toàn thân cô run lên mãnh liệt, tay nhanh chóng túm lấy tay anh, a… không cần…. cô thân thể sợ hãi, muốn thật nhanh trốn thoát khỏi hàm răng anh đang khẽ cắn lên ngực cô, có điều sự mẫn cảm từ nụ hoa đã nhanh chóng truyền đến toàn thân cô, sự kích thích thật mãnh liệt, cô cảm giác được cả cơ thể như đang bị thứ gì đó khống chế, có một loại cảm giác đáng sợ nào đó đang len lỏi khắp người cô.
Tay của Mạnh Dịch Nam không thể thoả mãn qua lớp áo ngủ liền nhảy vào trong, nhẹ nhàng mơn trớn ngực cô, vuốt ve bụng phẳng, chậm rãi di chuyển xuống dưới.
Lộ Hiểu Vụ cả người nóng rực dán trước ngực anh, nụ hoa cao ngất mẫn cảm bị anh trêu chọc phát đau, cơ thể cũng vì đó mà đau nhức, mà tay anh vẫn không ngừng xâm chiếm cơ thể cô. “Dịch… Nam…” Hơi thở của Lộ Hiểu Vụ gấp gáp, khát vọng trong lòng cũng trở nên yếu ớt.
Mạnh Dịch Nam nhìn ra sự run rẩy của cô, biết quan niệm ngoan cố bảo thủ của cô lại muốn nhảy ra ngoài, anh cố cưỡng chế dục vọng, chậm rãi xoay người lại, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng mà tinh tế hôn cô, tay chậm rãi xoa xoa chân cô. Anh đã bắt đầu từ từ khống chế bản thân, trong lòng càng khát vọng thì càng phải kiềm chế tiết tấu. Muốn cho cô mau chóng có cảm giác, anh tin anh có thể khiến cô và anh đồng thời đạt đến cực hạn.
Lộ Hiểu Vụ bị nụ hôn chậm rãi của anh làm cho hôn mê, cơ thể dần dần thả lòng, từng chút thích ứng với sự mơn trớn của đôi tay nóng bỏng của anh. Anh một bên ve vuốt, một bên bắt đầu cởi bỏ quần áo mình. Những nụ hôn triền miên chậm rãi âu yếm, cô đã dần tiến vào trạng thái, cơ thể mềm mại tựa như kẹo đường, nhẹ nhàng co dãn.
Sau khi Mạnh Dịch Nam đã cởi bỏ toàn bộ trói buộc cơ thể, chậm rãi đem cô ôm lại trong lòng, từ phía sau gắt gao ôm lấy cô, tựa vào đầu giường làm cho cô ng