Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

chằm chằm cô và chậm rãi đứng dậy đi về hướng phòng ngủ. Anh cứ như vậy mà rời đi!
Lộ Hiểu Vụ kinh ngạc nhìn Mạnh Dịch Nam đi vào, trong lòng bỗng nhiên cảm giác vô cùng mất mát. Cảm thấy vừa rồi rõ ràng giống như bị mất oan uổng một thứ gì đó, chỉ còn dư lại trên môi một hơi ấm thoang thoảng nói cho cô biết, anh từng dịu dàng hôn cô như thế. Lộ Hiểu Vụ giật mình suy nghĩ, trong lòng hơi hơi suy sụp. Anh…… làm sao lại cứ đi như vậy, anh …… chỉ có hôn cô thôi sao?



Bị ăn Sạch!
Lộ Hiểu Vụ cảm thấy cô đơn, đứng dậy đem bình rượu cùng chén bỏ vào trong tủ rượu, chậm rãi đi về phía thư phòng, tắt đèn, sau đó đi khắp các phòng kiểm tra một lượt, cuối cùng đem đôi mắt chứa đầy mất mát trở về phòng ngủ.
Mạnh Dịch Nam đứng trước tủ, chọn một bộ quần áo sẽ mặc ngày mai.
Lộ Hiểu Vụ cúi đầu, chậm rãi đi qua, giúp anh chọn đồ.
Cho đến khi tủ quần áo được khép lại, Lộ Hiểu Vụ muốn rời đi lại bị Mạnh Dịch Nam một bước nắm lấy, đem cô đặt dán vào cửa tủ quần áo, ngón tay khẽ động nâng cằm cô lên, ánh mắt thâm sâu ngừng lại trước mặt cô “Em cũng say sao?”
Lộ Hiểu Vụ trợn mắt nhìn bóng dáng anh, hơi run rẩy, sự mất mát trong lòng càng thêm nặng, sống mũi cãy cay, anh… không muối nói chuyện với cô!
“Em không có.” Lộ Hiểu Vụ thanh âm run rẩy nhu nhược vang lên, Mạnh Dịch Nam chậm rãi xoay người, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn buồn bực của cô, “Em không chán ghét chuyện…. anh ôm em.” lời cuối cùng nói ra như muỗi bay, khuôn mặt nhỏ nhắn đã muốn nhăn thành bông cải.
Mạnh Dịch Nam nhìn cô một hồi lâu, chậm rãi đi qua, ôm lấy cô, môi chạm lên khuôn mặt cô, “Lộ Lộ, anh chỉ muốn cho em thích thú.” Anh nhẹ vỗ vỗ má cô.
Lộ Hiểu Vụ chôn người trong lòng anh, tham lam hấp thu hương vị trên người anh, cô hiện tại so với lúc trước đúng là đã thích thú hơn! Tay bất giác vòng qua lưng ôm lấy thắt lưng anh, không muốn buông ra.
Mạnh Dịch Nam chậm rãi buông cô ra, nhìn khuôn mặt cô, biểu hiện có chút bất đắc dĩ,“Nhưng em cho đến giờ vẫn chưa chủ động hôn anh.”
Lộ Hiểu Vụ vừa nghe, mắt liền đối diện với đôi môi căng mọng gợi cảm của anh, cô thẹn thùng cúi mặt, cô…. Không dám!
“Anh biết mà.” Thanh âm của Mạnh Dịch Nam càng lúc càng thấp, mang theo thật nhiều mất mát.
Lộ Hiểu Vụ nhanh chóng nâng mặt lên, mở miệng nói “Em…” Nhưng mới nói được một chữ đã nghẹn lại không thể nói. Mặt nóng như lửa đốt, cô nói không nên lời.
Mạnh Dịch Nam vẻ mặt thất vọng, hạ ánh mắt.
Lộ Hiểu Vụ nhìn biểu hiện thất vọng của anh, giật mình, mũi chân tự động kiễng lên, cánh môi anh đào khẽ chạm lên môi anh, chỉ mới chạm nhẹ một chút mà cả mặt của cô lại đỏ thêm một tầng.
Mạnh Dịch Nam đột nhiên nâng mắt lên, nhìn thật sâu vào mắt cô, khuôn mặt anh tuấn kia dần dần phóng đại, phóng đại dần, “Thế này mới là hôn.” Ném cho cô ánh mắt xem thường, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Mạnh Dịch Nam một lần nữa nóng bóng xuất hiện, giống như muốn thay lời tuyên bố chủ quyền của anh, một bên động động lưỡi cô, một bên khẽ nói “Động đầu lưỡi.” Lộ Hiểu Vụ bị anh chạm vào đầu lưỡi hơi nâng lên, từng chút từng chút bị đầu lưỡi của anh cuốn đi, đâu dưa lẩm nhẩm, gắt gao triền miên cùng một chỗ.
Thật lâu, thật lâu, cho đến khi cả hai người đã gần không thể hô hấp anh mới chậm rãi buông môi cô ra, trán chạm vào trán cô, nhìn chằm chằm xuống cổ áo của cô.
Ngực Lộ Hiểu Vụ phập phồng, cuống cuồng hô hấp, huyết áp trên mặt vẫn chỉ tăng không giảm, cô quả thực đã say, thế nên mới có thể cảm thấy nụ hôn mãnh liệt của anh lại mang theo cảm giác an toàn, cô có chút thích thú.

Tay anh chậm rãi vuốt ve khuôn ngực cô, “Lộ Lộ, anh có cái này đưa cho em.”
Lộ Hiểu Vụ hơi thở dồn dập ngượng ngùng ngước mắt lên, là gì đây?
Mạnh Dịch Nam nhìn sâu vào mắt cô, khoé miệng khẽ cong, chậm rãi buông cô ra, đi đến bên giường, lấy từ trong ngăn kéo của tủ đầu giường một chiếc hộp giấy.
Lộ Hiểu Vụ nhìn anh cầm hộp giấy chậm rãi đi đến bên bàn trang điểm, anh chậm rãi mở hộp ra, vươn tay lấy từ bên trong một bộ nội y màu hồng phấn.
Rầm lạp, rầm lạp……
Lộ Hiểu Vụ có thể nghe được tiếng mạch máu trong cơ thể mình chạy như điên, đầu đã muốn bốc hơi!
Kia… cái kia không phải gọi là kẹo nội y sao! Nó sao lại ở trong tay Mạnh Dịch Nam? Bộ nội y màu phấn hồng kiểu dáng giống một chiếc bikini, điểm độc đáo là trên bề mặt được kết bằng những viên đường, tạo thành một bộ nội y đáng yêu lại vô cùng khêu gợi.
“Anh sao lại có thứ này?” Lộ Hiểu Vụ mặt càng lúc càng đỏ hơn, ngượng ngùng hỏi anh.
“Cái này không phải quà em tặng anh sao?” Mạnh Dịch Nam ôm lấy bộ nội y đáng yêu kia chậm chậm đến gần.
Sắc đỏ trên mặt Lộ Hiểu Vụ đã lan đến mang tai, cô luống cuống lắc đầu “Không phải, không phải.” Đám sắc nữ chết tiệt, tự nhiên lại đem gửi qua bưu điện đến thẳng nhà cô, còn lừa cô là hết hàng nữa. Bọn họ rõ ràng là muốn dồn cô vào chỗ chết, không đi cắn quàng không bỏ qua đây mà.
Mạnh Dịch Nam dán tại trước người cô, khoé miệng khẽ nhếch, “Thật hợp với em, anh muốn nhìn thấy em mặc nó.”
L