Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1069 lượt.
ố phương diện, con bé và Phi Loan có hơi giống nhau. Hay là bố bị ảo giác chăng?”.
Tịch Mộ Thiên nhíu mày: “Có lẽ tại bố đang nhớ Phi Loan rồi!”.
Vinh Hồng Thịnh lắc đầu khẽ cười rồi đứng dậy: “Muộn rồi, bố cũng phải về thôi, con cố gắng chỉ bảo Phi Lân, dù gì con cũng là anh rể của nó!”.
Chậm rãi đi đến cửa, ông đột nhiên bảo: “Mộ Thiên, kì thực bố mong con được hạnh phúc, Phi Loan dù gì cũng đi rồi, con phải hiểu, người ra đi sẽ không bao giờ trở lại!”.
Hạ Tử Khâm bị đánh thức bởi tiếng đàn loáng thoáng, cô ngồi dậy, bất chợt quên mất đây là đâu, hồi lâu sau mới định thần lại được.
Cô bước xuống giường, chẳng buồn đi dép, cứ thế chân trần ra mở cửa. Hạ Tử Khâm đi tìm tiếng đàn, cô men theo hành lang uốn lượn được trải một tấm thảm nhung dày, dẫm lên có cảm giác mềm mại, rất dễ chịu.
Tiếng đàn vọng ra từ căn phòng ở đầu hành lang. Hạ Tử Khâm nắm lấy tay nắm cửa, khẽ vặn he hé rồi đẩy cửa ra, ánh sáng từ bên trong hắt ra chói lóa, Hạ Tử Khâm vội đưa tay lên che mắt, phải một lúc sau mới thích nghi được với thứ ánh sáng đó.
Căn phòng rất rộng, sáng sủa, ấm áp và xa hoa, Hạ Tử Khâm còn nhớ rất rõ, biệt thự nhà họ Tịch ở thành phố C cũng có một gian như thế này.
Bên cạnh cửa sổ đặt một cây đàn Dương cầm màu trắng, Tịch Mộ Thiên đang ngồi bên cây đàn, những nốt nhạc tu từ những ngón tay thuôn dài của anh, tạo nên những âm thanh tuyệt diệu.
Không biết anh đã ngồi chơi đàn bao lâu rồi, trên người vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm trước, áo vest bên ngoài đã cởi ra, cà vạt cũng vứt đâu đó không dấu tích. Ánh sáng nhẹ nhàng hắt qua rèm cửa chiếu lên người Tịch Mộ Thiên, Hạ Tử Khâm có thể nhìn thấy rõ ràng những sợi râu đâm dài lởm chởm trên cằm anh. Một Tịch Mộ Thiên như lúc này toát lên vẻ gì đó rất đàn ông. Hạ Tử Khâm đứng ngây ra nhìn anh hồi lâu chẳng nhúc nhích, tiếng đàn nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tịch Mộ Thiên ngẩng đầu lên nhìn, thấy Hạ Tử Khâm ở bên ngoài cửa, ánh mắt anh khẽ lướt qua đôi bàn chân cô, đôi lông mày chau lại: “Qua đây!”
Giọng nói của Tịch Mộ Thiên xưa nay luôn đầy vẻ uy quyền, lúc này còn hơi khàn khàn, nghe thật cuốn hút. Hạ Tử Khâm gần như không kiềm chế được bản thân, từng bước tiến về phía anh. Vừa đến trước mặt Tịch Mộ Thiên, cô đã bị anh bế thốc lên, bàn tay anh sờ vào đôi chân lạnh băng của cô:
“Tại sao không đi dép mà dám ra ngoài hả?”.
Giọng điệu có vẻ trách móc nhưng vẫn ánh lên sự yêu chiều, quan tâm. Trước mặt Tịch Mộ Thiên, cô dường như càng lúc càng trở nên bé bỏng. Anh đã quen với việc quản lí cô, chiều chuộng cô, giống như đối xử với một đứa trẻ. Trước đây cô còn cảm thấy không quen vì điều này, nhưng bây giờ trong lòng lại thấy thích, một sự chuyển biến kì diệu.
Tịch Mộ Thiên cởi dép dưới chân mình, đi vào chân cho Hạ Tử Khâm, đặt cô ngồi xuống bên cạnh. Sự tò mò của Hạ Tử Khâm dồn hết vào những phím đàn đen trắng trước mặt, cô đưa tay ấn thử. “Đinh…!”, tiếng đàn trầm đục phát ra. Cô dùng hai ngón tay ấn lên vài phím khác, vẫn không thể tạo ra những nốt nhạc mà âm thanh còn có v hơn. Không hiểu tại sao dưới bàn tay của Tịch Mộ Thiên, tiếng đàn lại du dương và biến hóa đến thế.
Tịch Mộ Thiên dịu dàng nhìn cô, khuôn mặt trắng trẻo của Hạ Tử Khâm ẩn dưới làn ánh sáng mờ ảo, tạo nên một vẻ đẹp bí ẩn, vẻ đẹp này có chút gì đó rất quen thuộc.
Đột nhiên cô ngoảnh đầu lại, ánh mắt trong veo tựa như nước hồ thu gợn lên những làn sóng: “Tịch Mộ Thiên, hóa ra anh biết chơi đàn, lại còn đàn rất hay nữa chứ!”.
Giọng điệu sùng bái pha chút nũng nịu, còn cả sự cô đơn nhàn nhạt không thể nói ra lời của Hạ Tử Khâm, khiến trái tim Tịch Mộ Thiên như thắt lại. Anh chẳng buồn nghĩ ngợi, bế cô ngồi lên đùi mình, cầm tay cô đặt lên những phím đàn, chậm rãi ấn phím, mặc dù rất chậm nhưng dần dần vẫn tạo ra được những nốt nhạc đẹp.
Bản nhạc chậm nhưng đẹp, mang theo nỗi buồn man mác cùng cả sự hi vọng nhàn nhạt, chính là bản nhạc mà Tịch Mộ Thiên vừa đàn. Hạ Tử Khâm khẽ hỏi: “Em chưa từng nghe, có hơi buồn, là bản nhạc gì thế?”.
Tịch Mộ Thiên im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Anh ở nơi cô đơn đợi em, một bài hát”.
“Anh ở nơi cô đơn đợi em…”
Cô lẩm bẩm nhắc lại vài lần, không ngờ đến cái tên còn buồn hơn cả giai điệu, phảng phất có chút gì đó vấn vương.
Hạ Tử Khâm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt ngây ra. Ban nãy không để ý, bên cạnh chiếc bàn kê gần cửa sổ có đặt một khung ảnh bằng pha lên tinh xảo, trên đó là bức ảnh bán thân của một cô thiếu nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi, đang độ xuân thì. Mái tóc dài để xõa sau lưng, những ngón tay để dưới cằm, nụ cười của cô rạng rỡ, ánh mắt thì như tỏa hào quang giống ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, nhưng cũng giống ánh sao trên bầu trời đêm. Cô ấy rất đẹp, đẹp đến mức ngay cả dưới ánh mặt trời chói gắt, cô vẫn không tì vết.
“Cô ấy chính là chị gái Vinh Phi Lân phải không?”
Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, chính bản thân Hạ Tử Khâm cũng cảm thấy chua xót. Tịch Mộ Thiên chỉ khẽ gật đầu rồi ôm cô đi ra ngoài cửa.
“Đến giờ em phải ăn sáng rồi. Còn nữa, anh đã liên hệ với bác sĩ ở bệnh viện nước ngoài,