Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1054 lượt.

tận lúc chết vẫn không gặp được người mình yêu, do vậy suốt cả cuộc đời cứ chờ đợi trong mông lung. Nhưng chỉ cần gặp được, yêu người đó, bạn sẽ hiểu, nguyên tắc, lòng tự tôn, sự kiêu ngạo… những thứ ấy đều trở nên vô dụng. Bạn một lòng một dạ muốn ở bên cạnh người ta suốt đời, yêu ổn sống hết kiếp. Mà Tịch Mộ Thiên lại chính là người đó của cô, ít nhất cho đến giờ phút này cô vẫn tin như vậy.






Hạ Tử Khâm phát hiện ra kể từ sau lần bệnh tim của mình tái phát, Tịch Mộ Thiên trở nên vô cùng dè dặt và thận trọng, anh nghiêm ngặt quản lí thói quen sinh hoạt, đặc biệt là việc ăn uống của cô, ngoài những món ăn dinh dưỡng ra, rất nhiều đồ linh tinh anh đều cấm Hạ Tử Khâm động đến.
Kì thực cô cảm thấy bệnh tình của mình không hề nghiêm trọng như vậy, mặc dù lần này không biết vì sao lại bị tái phát, nhưng giờ cô thấy đã tốt hơn nhiều rồi, thậm chí còn chẳng có cảm giác khó chịu gì, Tịch Mộ Thiên rõ ràng là thần hồn nát thần tính.
Đối với bệnh tình của cô, Tịch Mộ Thiên tỏ ra cương quyết và cứng rắn chưa từng thấy, vấn đề phẫu thuật đã được lên kế hoạch và bắt đầu liên lạc với các y bác sĩ, chuyên gia nổi tiếng của nước ngoài, mọi ý kiến của Hạ Tử Khâm gần như đều bị gạt đi.
Lần đầu tiên Hạ Tử Khâm phát bệnh là lúc sáu tuổi, trước đó không hề có biểu hiện gì rõ rệt. Lúc phát hiện bất thường, Mẹ viện trưởng đã dẫn cô đến rất nhiều bệnh viện để kiểm tra, bác sĩ nói không quá nghiêm trọng, có thể không phải làm phẫu thuật, cộng thêm với điều kiện của cô nhi viện lúc ấy, Mẹ viện trưởng thực sự chả kiếm đâu ra một khoản tiền lớn như vậy để làm phẫu thuật cho cô, do đó chuyện này bị gác sang một bên.
Từ mười tuổi, Hạ Tử Khâm không bị phát bệnh lần nào, cũng chẳng có gì khác biệt với mấy cô bé cùng trang lứa, thế nên chẳng ai nghĩ đến chuyện làm phẫu thuật nữa. Bây giờ nói phải làm phẫu thuật, thực lòng Hạ Tử Khâm cảm thấy hơi sợ, dù gì phẫu thuật cũng có nguy hiểm nhất định, mà bây giờ cô vô cùng trân trọng mạng sống này, cô muốn được ở bên người đàn ông tên Tịch Mộ Thiên cả cuộc đời, không muốn vì một cuộc phẫu thuật mà có nguy cơ mất đi mạng sống
Bởi vì nỗi ghen tuông trong lòng, thế nên đối với bố vợ Tịch Mộ Thiên, tâm tư của Hạ Tử Khâm tương đối phức tạp. Nếu được theo ý mình, cả đời này cô cũng chẳng mong đụng mặt, nhưng nhà họ Vinh và nhà họ Tịch lại nằm sát nhau, đều được xây dựng trên lưng chừng núi, muốn không gặp e là khó.
Ngày giỗ của bố Tịch Mộ Thiên không hề long trọng như Hạ Tử Khâm tưởng tượng, trái lại đơn giản đến bất ngờ. Tịch Mộ Thiên nắm tay cô ra viếng mộ một lát rồi về. Sau này nghĩ lại cô như vậy cũng hợp với tính cách của Tịch Mộ Thiên, anh là một người đàn ông không mấy chú trọng vào hình thức bên ngoài.
Vừa vào đến cửa, chú Chung quản gia liền thông báo có ông Vinh đến chơi. Hạ Tử Khâm gặp Vinh Hồng Thịnh trong tình huống không một chút chuẩn bị. Trông dáng vẻ, Vinh Hồng Thịnh khoảng sáu mươi tuổi, mặc bộ quần áo lụa ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, bề ngoài của ông tuy nho nhã, nhưng không thể che lấp sự sắc lạnh từ thần thái toát ra.
Nho nhã, sắc lạnh, lần đầu tiên Hạ Tử Khâm nhìn thấy cả hai đặc điểm mâu thuẫn này xuất hiện trên cùng một con người mà lại hòa hợp đến thế. Nói thực lòng, Vinh Phi Lân rất giống ông ấy, đáng tiếc chỉ là vẻ bề ngoài. Hoặc là Vinh Phi Lân đến cái tuổi ấy cũng sẽ thay đổi. Khi mọi thứ chìm vào trong vòng xoáy của thời gian, con người sẽ biến thành một bộ dạng khác.
Vinh Hồng Thịnh rất bất ngờ trước người vợ cưới gấp của Tịch Mộ Thiên. Ông biết về Hạ Tử Khâm cũng không nhiều, nghe đâu phong phanh là một cô nhi không gia thế. Đối với một phụ nữ không ảnh hưởng gì đến nhà họ Vinh và nhà họ Tịch, cho dù cô ta có là vợ của Tịch Mộ Thiên đi chăng nữa, cũng không đáng để ông chú ý tới.
Nhưng lần gặp mặt đầu tiên này khiến Vinh Hồng Thịnh không khỏi ngỡ ngàng. Tịch Mộ Thiên và Hạ Tử Khâm về nhà khá muộn, trời đất lúc này đã tối sầm, Tịch Mộ Thiên dìu vợ bước vào, rõ ràng cô có vẻ hồi hộp, chỉ cúi đầu chào hỏi ông rồi đi ra ngoài ban công ngồi nghịch điện thoại.
Ánh mắt Vinh Hồng Thịnh xuyên qua lớp cửa kính, dừng lại trên người Hạ Tử Khâm, cô có vẻ bé nhỏ, cả người chìm trong ánh đèn. Đầu cô hơi cúi, ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu lên mặt khiến cho khuôn mặt ấy càng trở nên rõ nét, mái tóc dài để xõa tự nhiên khẽ bay trong gió, làn môi hơi cong dường như đang mỉm cười ngốc nghếch trước cái điện thoại. Khuôn mặt có vẻ gì đó ngây thơ và ngốc nghếch, giống như một cô nữ sinh không vướng chút bụi trần.
Tịch Mộ Thiên thấy Vinh Hồng Thịnh đang thất thần liền nhìn theo ánh mắt của ông, phát hiện bố vợ đang chăm chú quan sát Hạ Tử Khâm ở bên ngoài ban công, sắc mặt ông hơi trầm ngâm, đột nhiên anh nghe thấy bố vợ hỏi:
“Tên vợ con là gì?”
“Tử Khâm, Hạ Tử Khâm ạ!”.
Tịch Mộ Thiên im lặng vài giây rồi đáp.
“Tử Khâm! Thanh Thanh Tử Khâm, Du Du Ngã Tâm, cái tên này nghe rất hay!”.
Nói rồi ông liền quay sang nhìn Tịch Mộ Thiên hồi lâu: “Xét trên một s


XtGem Forum catalog