Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1073 lượt.

trên đó là bức ảnh một đứa bé mồ côi khoảng bảy, tám tuổi đang ngồi xích đu giữa hai cây hòe, nghiêng đầu mỉm cười. Còn cuốn album ở két sắt có một cô bé mặc váy như công chúa ngồi trên xích đu, chiếc xích đu cũng đẹp hơn nhiều so với xích đu trong cô nhi viện. Nếu bỏ đi bối cảnh, hai bức ảnh này cũng có vài phần tương đồng.
Trước đây Hạ Tử Khâm chẳng bao giờ nghĩ mình và Vinh Phi Loan có liên quan gì đến nhau, nhưng bây giờ phát hiện ra giữa hai người đúng là có điểm gì đó rất giống nhau, đường nét trên khuôn mặt nhìn nghiêng, thậm chí là đôi mắt, cái miệng…
Chỉ có điều Vinh Phi Loan là bản gốc được điêu khắc tinh xảo, còn cô chỉ là một phiên bản được mô phỏng sơ sài, con thiên nga trên cao vời vợi và con vịt xấu xí mãi mãi hèn kém dưới chân.
Lúc Tịch Mộ Thiên bước vào, đèn lớn ở phòng khách không bật, chỉ có ngọn đèn nhỏ trong góc là sáng, ánh đèn hắt xuống người Hạ Tử Khâm đang ngồi co ro ở góc ghế sô pha, nếu không nhìn kĩ thì khó mà thấy được.
Tịch Mộ Thiên không khỏi thở phào, hết giờ làm về đến chung cư không thấy cô ở nhà, gọi điện không có ai nghe máy, nhận được điện thoại của bà giúp việc ở biệt thự, anh liền vội vàng đến đây. Nỗi lo lắng phút chốc trở thành sự bực bội: “Tại sao không nghe điện thoại? Em có biết anh lo đến mức nào không hả?”
Mắng mỏ một hồi Tịch Mộ Thiên mới phát hiện ra Hạ Tử Khâm hoàn toàn không để vào tai. Anh lại gần ngồi đến bên cạnh, đưa tay lên sờ trán cô:
“Sao thế? Em khó chịu ở đâu à?”
Tay Tịch Mộ Thiên còn chưa chạm vào trán Hạ Tử Khâm cô đã gạt phăng ra: “Tịch Mộ Thiên, tại sao anh lấy em?”
Hạ Tử Khâm gần như gằn từng chữ, vô cùng bướng bỉnh, dường như không cần Tịch Mộ Thiên trả lời cô cũng tự đưa ra đáp án: “Có phải bởi vì em và Vinh Phi Loan có vài điểm tương đồng không?”
Sự trầm ngâm của Tịch Mộ Thiên khiến chút hi vọng cuối cùng trong Hạ Tử Khâm tan tành. Thực ra, khoảnh khắc biết mật mã két chính là ngày sinh của Vinh Phi Loan, cô đã hiểu ra tất cả, chỉ có điều một kẻ ngốc như cô vẫn ôm chút hi vọng mà thôi. Hạ Tử Khâm đột nhiên cảm thấy muốn buông xuôi tất cả: “Chúng ta li hôn đi!”






Nếu như anh không yêu cô, hay nói cách khác là anh chưa yêu cô, Hạ Tử Khâm sẽ không tuyệt vọng đến thế, ít nhất cô vẫn ôm hi vọng nhỏ nhoi, nhưng lúc này cô đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Cảm giác này giống như trái tim đột nhiên hóa thành cát, phóng tầm mắt chỉ thấy một khoảng mông lung. Hóa ra cô cũng chỉ là cái bóng của người vợ trước, là vật thay thế, hơn nữa cái bóng này chẳng khiến anh hài lòng cho lắm. Đến giờ nghĩ kĩ lại, càng nghĩ càng thấy buồn, càng nghĩ càng thấy tự ti.
Cô thậm chí chẳng thể rơi lệ, hóa ra thứ tình yêu cô vẫn tưởng tượng chỉ là một ảo tưởng hư vô. Sự dịu dàng, quan tâm, yêu chiều của Tịch Mộ Thiên đều không phải dành cho cô. Anh nhìn cô, thậm chí lúc yêu cô, trong lòng anh đều nhớ về một người phụ nữ khác.
Cô thật vô dụng vì đã đem lòng yêu anh, thật ngốc nghếch nên mới bị anh lừa bấy lâu nay. Nhưng bây giờ, cho dù có phải chết cô cũng sẽ rời xa anh, cả đời này không bao giờ muốn gặp lại anh, không muốn có bất cứ liên quan gì đến anh nữa. Vậy mà ngay cả mong ước nhỏ nhoi ấy cũng không thể thực hiện được, đúng như Mạch Tử từng cảnh cáo, chỉ cần Tịch Mộ Thiên không đồng ý, cả đời này cô buộc phải làm “Tịch phu nhân”.
Đội trên đầu cái mũ “Tịch phu nhân” nhưng đóng vai một người phụ nữ khác, Hạ Tử Khâm có chết cũng không muốn, đây là nguyên tắc của cô, là giới hạn chịu đựng của cô.
Hạ Tử Khâm như bị hắt cả gáo nước lạnh vào mặt, người đàn ông tên Tịch Mộ Thiên này quá lạnh lùng, quá hiện thực, cuối cùng thì cô cũng được lĩnh giáo rồi. Hơn nữa anh ta còn rất thông minh, nói ra câu này, rõ ràng là Hạ Tử Khâm đang gây sự vô cớ. Hồi đầu hai người kết hôn với nhau là có điều kiện, lúc đó cô nằm mơ cũng không ngờ mình lại yêu anh nhanh đến thế.
Trong khi đó, Tịch Mộ Thiên vẫn chưa thôi đả kích: “Nếu li hôn, Hạ Tử Khâm, em có gánh chịu được hậu quả không? Chắc không cần anh phải nhắc chứ hả? Nếu anh rút tiền viện trợ cho cô nhi viện Thánh Tâm, những đứa trẻ ấy sẽ thế nào? Có lẽ em biết rõ điều này hơn anh đấy!”
Cơ thể Hạ Tử Khâm như run lên, sắc mặt càng trắng bệch ra, đôi môi cô cắn chặt lại, từng lời nói của cô dường như rít qua kẽ răng: “Tịch Mộ Thiên, anh làm vậy mà không sợ trời phạt sao?”
Tịch Mộ Thiên cười khẩy: “Anh không tin vào trời, từ xưa đến giờ anh chỉ tin vào sức mạnh của bản thân. Hơn nữa, Hạ Tử Khâm này! Tịch Mộ Thiên là một doanh nhân, không phải nhà từ thiện, vì thế đừng có thách thức sự nhẫn nại của anh. Anh xưa nay nhẫn nại không hề nhiều, em nghĩ cho kĩ đi rồi cho anh đáp án, nếu em còn một mực đòi li hôn, vậy thì anh sẽ cho em toại nguyện!”
Tịch Mộ Thiên ném lại những lời ấy rồi quay người bỏ đi. Hạ Tử Khâm đột nhiên muốn cười thật lớn, tất cả những ngọt ngào trong quá khứ giờ bỗng trở thành một sự mỉa mai.
Hạ Tử Khâm chẳng muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, nơi này chỗ nào cũng chỉ thấy bóng dáng của Vinh Phi Loan. Tại sa


pacman, rainbows, and roller s