Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1074 lượt.
hải, nào là bây giờ đang trong thời gian khuyến mãi, tất cả các sản phẩm đều được giảm giá năm mươi phần trăm. Hạ Tử Khâm nghe vậy liền móc tiền mua ngay, cô còn đến cửa hàng lưu niệm chọn giấy gói quà thật là đẹp, gói lại cẩn thận.
Tay cô xách túi quà tặng, chân vừa rẽ là đã nhìn thấy tòa cao ốc Tịch Thị đứng sừng sững dưới ánh nắng mặt trời. Hạ Tử Khâm cúi đầu nhìn món quà trong tay, rồi lại nhìn sang đồng hồ, Tịch Mộ Thiên có làm gì thì cũng vẫn phải nghỉ ăn trưa, nghĩ đến đây cô liền bước vào Tịch Thị.
Hạ Tử Khâm đã đến đây hai lần, nhân viên lễ tân có thể nhận ra cô. Chế độ quản lí của Tịch Thị vô cùng nghiêm ngặt, do đó cho dù rất nhiều người biết chuyện ông chủ cưới gấp nhưng chẳng ai dám để lộ thông tin ra ngoài, nhờ vậy Hạ Tử Khâm đến bây giờ vẫn có thể sống thoải mái như thế.
Cô lễ tân cung kính dẫn Hạ Tử Khâm ra cửa thang máy, bấm số cho cô lên tầng cao nhất. Đang là giờ nghỉ trưa, nhân viên trên này cũng không nhiều, cánh cửa phòng Tổng giám đốc chỉ khép hờ, cô loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tịch Mộ Thiên vọng ra.
Hạ Tử Khâm đang định đẩy cửa bước vào thì phát hiện ra giọng nói của Vinh Phi Lân: “Có phải vì Tử Khâm giống chị em nên anh mới lấy cô ấy không?”
Toàn thân Hạ Tử Khâm như cứng đờ, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, tay siết chặt nắm cửa. Lúc này Hạ Tử Khâm thật sự muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng người cô như đã mọc rễ, chẳng thể nào cử động được. Giọng nói từ bên trong vọng ra rất rõ ràng:
“Phi Lân, đây là công ty, anh hi vọng cậu đừng mang chuyện riêng tư đến. Hơn nữa đây là Tịch Thị, không phải Vinh Thị!”
Giọng nói của Tịch Mộ Thiên xưa nay rất có uy, Vinh Phi Lân cười khẩy: “Anh đang né tránh vấn đề đúng không?”
“Anh không cần thiết phải trả lời cậu câu hỏi vớ vẩn này. Hơn nữa Phi Lân này, thứ lỗi cho anh phải nhắc nhở cậu lần nữa, Tử Khâm là vợ của anh, cậu không cảm thấy cậu quá quan tâm đến cô ấy ư?”
Nói đến đây, Tịch Mộ Thiên dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Hay là cậu vẫn chưa thể quên đi cái chết của Phi Loan, hồi đó cậu tiếp cận Tử Khâm vì mục đích gì? Ý đồ gì? Chẳng nhẽ chỉ đơn thuần như vậy, đơn thuần là thích cô ấy, thậm chí yêu cô ấy, không phải vì cậu yêu chị mình hay sao?”
Giọng điệu của Tịch Mộ Thiên bình thản, chậm rãi nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim Hạ Tử Khâm. Khi lồng ngực bị dao đâm vào, nỗi đau nhức nhối ấy lan nhanh khắp tim phổi, thậm chí còn đau gấp vạn lần cơn đau do phát bệnh.
Đây là sự thật ư? Đây là sự thật của việc Tịch Mộ Thiên lấy cô, chiều cô, chăm sóc cô ư? Và cũng là nguyên nhân Vinh Phi Lân tiếp cận cô? Tất cả những câu đố phức tạp tích tụ trong lòng bỗng chốc được giải đáp, đơn giản chỉ vì cô và Vinh Phi Loan có điểm nào đó tương đồng, đây là đáp án mà Hạ Tử Khâm có nghĩ nát óc cũng không tìm ra.
Cô đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật nực cười, cô đã tưởng thật, thậm chí mơ ước một tình yêu vĩnh cửu, chỉ có điều trong phút chốc nó đã tan biến, hoặc cũng có thể tình yêu của Tịch Mộ Thiên ngay từ đầu đã bị chôn vùi cùng với Vinh Phi Loan. Còn cô, cô chỉ là một phiên bản, đã vậy còn là phiên bản không thành công, khiến cho người khác chẳng mấy hài lòng.
Hạ Tử Khâm không còn tí dũng khí nào để nghe tiếp, chút sức lực còn sót lại khiến cô quay người lảo đảo chạy về phía thang máy, ngón tay phải ấn đến ba lần mới ấn được vào phím trên bảng điều khiển, đợi đến lúc cửa mở ra, cô gần như lao vào bên trong. Khi sống lưng áp vào vách thang máy lạnh toát, toàn thân cô từ từ trượt dần, rồi ngồi bệt xuống.
Đầu óc Hạ Tử Khâm ong ong, dường như có hàng ngàn hàng vạn âm thanh đang gào thét bên tai: “Anh ấy hoàn toàn không yêu mày, mãi mãi không yêu mày, mày chỉ là một phiên bản, phiên bản, phiên bản!”
Hạ Tử Khâm ôm mặt, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, thang máy vừa mở cô lao vội ra ngoài. Ra khỏi tòa nhà làm việc của Tịch Thị, cô bắt xe về biệt thự nhà họ Tịch.
Về đến biệt thự cô đi thẳng lên thư phòng của Tịch Mộ Thiên, bới tung tất cả mọi thứ, lục lọi từng ngăn kéo như thể mắc phải hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Bà giúp việc đứng bên ngoài thư phòng nghe thấy tiếng ồn, trong lòng không khỏi nơm nớp lo sợ. Tịch Mộ Thiên yêu cầu rất nghiêm ngặt, đồ đạc trong thư phòng tuyệt đối không được tự ý di chuyển vị trí, thế mà Hạ Tử Khâm làm loạn lên như vậy, đến khi Tịch Mộ Thiên quay lại, có khi bà sẽ bị đuổi việc cũng nên. Tuy vậy bà không dám tự ý bước vào, dù gì Hạ Tử Khâm cũng là nữ chủ nhân căn nhà này.
Hạ Tử Khâm lục lọi từng ngăn kéo nhưng không tìm được gì, ngoảnh đầu nhìn sang góc phòng thì thấy có một cái két nhỏ, cô ngẫm nghĩ rồi lấy chùm chìa khóa trong ngăn kéo ra, cắm từng chìa vào thử, cuối cùng cũng có một cái thích hợp. Với tâm tình thử vận may, cô nhập một chuỗi số lạ trong kí ức, cái két liền mở ra thật, cuộc đời Hạ Tử Khâm hoàn toàn khép lại.
Trong két không có thứ gì khác ngoài mấy album ảnh rất dày. Hạ Tử Khâm do dự hồi lâu mới run rẩy lấy ra, từng kỉ niệm, từng kí ức đều được ống kính máy ảnh lưu lại.
Hạ Tử Khâm thất thần móc ví tiền trong túi sách của mình ra,