XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1086 lượt.

ây giờ đã béo tròn, có điều lớp trang điểm trên mặt vẫn rất hoàn mỹ, nhưng phấn son không thể che đi dã tâm và khát vọng của người đàn bà ấy. Đàn bà một khi có dã tâm và tham vọng sẽ trở nên ngu muội đến đáng sợ.
Trong kí ức của Tịch Mộ Thiên, Hàn Phong là một người đàn bà thông minh. Cô ta có định hướng rõ ràng, hiểu rõ lựa chọn của bản thân, do đó mới theo Tịch Mộ Thiên năm năm trời. Tịch Mộ Thiên không đồng tính, càng không phải Liễu Hạ Huệ, anh thậm chí có bệnh ưa sạch sẽ và cũng chán ngán việc quan hệ với những người đàn bà khác nhau. Tịch Mộ Thiên là đàn ông, có nhu cầu sinh lí bình thường của mỗi người đàn ông, do đó nhất định phải có đàn bà. Vì vậy anh cần bạn tình cố định, Hàn Phong là một trong số đó.
Hàn Phong từ trước đến giờ luôn biết chừng mực, không bao giờ có biểu hiện hoặc yêu cầu quá đáng. Sau khi Tịch Mộ Thiên với Hạ Tử Khâm, anh cũng cho Tiểu Dương đi dàn xếp ổn thỏa với những người phụ nữ ở bên ngoài, thế nên việc Hàn Phong đột ngột vác cái bụng bầu đến ăn vạ thực sự khiến Tịch Mộ Thiên ngạc nhiên.
Nhìn cái bụng có lẽ cái thai đã được khoảng sáu, bảy tháng gì đó. Sáu, bảy tháng trước đúng là anh vẫn duy trì quan hệ với cô ta, khi ấy anh còn chưa quen Hạ Tử Khâm, vậy nếu đứa bé trong bụng thực sự là của anh, điều này chứng tỏ người đàn bà này có dã tâm, đã có âm mưu ngay từ lúc đó rồi.
“Cô muốn cái gì?”
Tịch Mộ Thiên thẳng thừng đi vào vấn đề, đối với cô ta, anh không cần vòng vo tam quốc.
Kì thực Hàn Phong rất sợ Tịch Mộ Thiên, chỉ cần anh ta muốn, cả đời này cô cũng đừng mong ngẩng mặt lên được. Nhưng cô bây giờ giống như một con thiêu thân lao vào lửa, biết rõ càng lại gần càng bị thiêu cháy, thế mà vẫn bất chấp tất cả.
Nếu nói rằng cô yêu anh ta, chắc chắn Tịch Mộ Thiên sẽ không có phản ứng gì hết, tình yêu đối với Tịch Mộ Thiên chẳng qua chỉ là thứ đồ vật trang trí, trong con mắt của người đàn ông này không tồn tại hai từ ấy. Nhưng giá như cả đời này anh ta cứ mãi vô tình như thế thì chẳng sao, đằng này anh ta lại đi tái hôn, bởi vì tái hôn nên anh ta vứt bỏ cô như vứt bỏ một chiếc giày cũ.
Đúng, anh ta cho cô đủ tiền bạc, nhưng cô không thể chấp nhận kết cục này. Cô thậm chí từng nghĩ, cứ theo Tịch Mộ Thiên như vậy năm năm, mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm, sớm muộn gì cũng có một ngày cô “tu thành chính quả”. Nào ngờ mới tu luyện được vài năm đã chẳng thể tiến triển được nữa, trong khi người đàn bà khác chỉ mất có vài ngày đã “lập địa thành phật”. Vì thế cô muốn chơi một canh bạc cuối, dùng đứa con trong bụng làm bàn đạp đánh cược cuộc đời mình, cho dù biết rõ hậu quả.






“Một tuần đi du lịch ở Maldiver em không uống thuốc!”
Tịch Mộ Thiên đột nhiên cười đầy vẻ mỉa mai:
“Không uống thuốc ư? Cũng không thể chứng minh đứa con trong bụng cô là của tôi, cô không uống thuốc nhưng tôi có đeo bao mà, tôi còn chưa già đến mức mắc bệnh đãng trí đâu. Tôi vẫn sẽ cho cô cơ hội, hãy tìm một nơi yên tĩnh sinh đứa con này ra, nếu kết quả DNA thật sự là con của Tịch Mộ Thiên này, tôi sẽ nhận. Nếu không phải…”
Nói đến đây, Tịch Mộ Thiên nheo mắt, nhìn thẳng vào mặt Hàn Phong, khiến cô ta không khỏi rùng mình. Tịch Mộ Thiên không hề nói tiếp, chỉ lạnh lùng bảo:
“Tôi cho cô một tuần để suy nghĩ, nếu vẫn khẳng định đứa bé trong bụng là con của tôi, vậy thì sinh nó ra!”
Lúc Tịch Mộ Thiên tới nơi đã là đêm khuya, vào đến biệt thự, anh đi thẳng lên tầng hai. Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng vàng vọt tách biệt căn phòng với cái lạnh lẽo bên ngoài. Chiếc máy làm ấm không khí ở đầu giường tỏa ra làn sương mờ mờ, mang theo mùi cam ngòn ngọt, chăn trên giường đã bị rơi xuống đất.
Thân hình bé nhỏ của Hạ Tử Khâm đang co lại, đôi chân trắng nuột nà hở ra bên ngoài, để lộ cả quần lót. Cô ôm gối ngủ rất ngon lành, còn ngáy khe khẽ nữa chứ. Đến tận lúc này trái tim Tịch Mộ Thiên mới có thể bình yên trở lại.
Tịch Mộ Thiên nhón chân lại gần, nhặt chăn lên rồi nhẹ nhàng đắp cho cô, một nửa khuôn mặt của Hạ Tử Khâm vùi vào chiếc gối mềm mại, đôi hàng mi dài khép chặt. Tịch Mộ Thiên chợt phát hiện ra bản thân mình đang nôn nóng muốn thưởng thức hương vị ngọt ngào trong kí ức, không kiềm chế được, anh khẽ cúi xuống. Lúc môi anh gần như chạm vào môi cô, Hạ Tử Khâm khẽ chun mũi khiến anh bừng tỉnh.
Anh vừa từ bên ngoài về, trên người còn mang hơi lạnh, cứ thế này hôn cô e là không ổn. Nghĩ vậy Tịch Mộ Thiên từ từ ngẩng lên, đưa tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc lòa xòa trên mặt cô ra sau, muộn thế này rồi, anh không nỡ đánh thức cô. Tịch Mộ Thiên khẽ thở dài, thôi sang phòng bên cạnh ngủ vậy.
Lòng đang thầm nghĩ vậy, vừa mới định đứng lên nào ngờ hai cánh tay ấm áp đã vòng qua cổ anh: “Tịch Mộ Thiên, anh định đi đâu thế?”
Giọng nói lảnh lót nào có giống như người ngái ngủ, suýt chút nữa anh đã bị lừa. Tịch Mộ Thiên vừa mới nhổm người, hai chân Hạ Tử Khâm đã quắp chặt lấy anh.
Thân thể cô ấm áp thoảng mùi cam ngòn ngọt, đây là mùi hương anh thích nhất, chắc chắn cô lại lén dùng sữa tắ