Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1071 lượt.
y là số điện thoại mới mà Tịch Mộ Thiên mua cho cô mà? Hạ Tử Khâm ngẫm nghĩ giây lát rồi nhấc máy.
Cô mặc áo khoác vào, nói với bà giúp việc một câu rồi ra ngoài. Mùa thu chớp mắt trôi qua, một cơn gió thổi qua đem theo hơi lạnh khiến cô rùng mình.
Hạ Tử Khâm quấn chặt khăn quàng cổ, đi men theo con đường ven hồ về phía bên kia. Trước mặt không xa có một quán cà phê, hương vị cà phê ở đây rất đậm đặc, sau cái lần Tịch Mộ Thiên đưa cô tới đây, thỉnh thoảng cô cũng lại tự đến. Hạ Tử Khâm thích ngồi cạnh cửa, ngắm nhìn phong cảnh bên hồ và thưởng thức một cốc cà phê. Đột nhiên nhớ đến việc Tịch Mộ Thiên bỏ lại cô một mình nơi đất khách quê người, cô lại thấy tức giận, ấm ức.
Ánh mắt Vinh Phi Lân gần như không thể rời khỏi cô, hình như cô béo lên rồi, phải thừa nhận rằng Tịch Mộ Thiên đã tạo ra một Hạ Tử Khâm hoàn toàn mới.
Cô đội chiếc mũ len màu trắng, mái tóc dài buông xõa phía sau lưng, mỗi khi có gió thổi qua là lại tung bay nhẹ nhàng, trông đẹp tựa bức tranh, vô cùng sống động.
Nhưng Vinh Phi Lân vẫn thích Hạ Tử Khâm của trước kia, bởi khi lúc đó cô ở rất gần anh, gần đến mức vương tay ra là có thể chạm tới. Lúc đầu Vinh Phi Lân không định làm như thế này, nhưng dần dần anh thậm chí còn không ngăn cản nổi bản thân. Cô đang đứng ở đó, anh muốn ôm cô, muốn có cô. Cái khát vọng ấy tựa như một rãnh sâu mỗi ngày một mở rộng ra, cho tới khi trở nên sâu thẳm không còn nhìn thấy đáy nữa.
Vinh Phi Lân không thể ngờ lần này Tịch Mộ Thiên lại có thể độ lượng như vậy. Tịch Mộ Thiên quá kêu ngạo đến mức không thể chấp nhận bất cứ tì vết nào. Anh ta có thể thờ ơ với tất cả mọi thứ khác, nhưng đối với những thứ thuộc về mình, anh ta quyết sẽ không bỏ qua, huống hồ Tử Khâm lại là bà Tịch.
Vậy mà lần này Tịch Mộ Thiên không hề làm khó Tử Khâm, lại còn đưa cô đến Mỹ để tránh bão tố dư luận. Vinh Phi Lân thật không hiểu nổi.
Hạ Tử Khâm vừa bước vào đã nhìn thấy Vinh Phi Lân. Thật lòng bây giờ cô cảm thấy rất khó chịu với anh ta, anh ta giống hệt như một cái đuôi dai dẳng bám lấy cô, hơn nữa mỗi lần xuất hiện đều khiến cô giật mình thon thót.
Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Hạ Tử Khâm, Vinh Phi Lân cảm thấy hơi bị tổn thương. Không biết bắt đầu từ khi nào, giữa hai người không còn sự vui vẻ và nhẹ nhõm khi gặp nhau nữa. Tử Khâm ngốc nghếch, ngây thơ đã học cách đề phòng trước mặt anh, khóe miệng Vinh Phi Lân bất giác nhếch lên cười chua xót. Anh ngẩng đầu nhìn cô:
“Ngồi đi, chắc không đến mức không thể ngồi với anh dù chỉ một lát chứ hả?”
Hạ Tử Khâm cắn chặt môi, cuối cùng đành ngồi xuống. Vinh Phi Lân giúp cô gọi một cốc Cappuccino, nhìn những hình thù đẹp trước mắt được tạo bởi bọt Cappucchino, Hạ Tử Khâm thường không nỡ thưởng thức. Mỗi lần như vậy cô thường bị Tịch Mộ Thiên cười nhạo.
Miệng cô chợt nhoẻn cười, đẹp tựa một bông hoa đang nở xòe, nhưng đã nhanh chóng bị đánh thức bởi hiện thực phơi bày trên tờ báo mà Vinh Phi Lân chìa ra trước mặt mình. Hạ Tử Khâm nhìn chăm chăm vào tờ báo đó, là một tờ báo trong nước với cái title vô cùng nổi bậc:
“Chuyện tình của phu nhân Tổng giám đốc Tịch Thị với bạn trai cũ lại bị phơi bày…”
Một cái title phụ khác là: “Tổng giám đốc Tịch Thị có con riêng…”
Hạ Tử Khâm còn chưa kịp nhìn rõ dòng chữ nhỏ bên dưới viết gì đã thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, chẳng trách mặc cho cô sống chết đòi về nước, Tịch Mộ Thiên vẫn khăng khăng bắt cô ở lại Mỹ. Tối hôm qua lúc nhìn lén anh nghe điện thoại trong thư phòng, cô còn thấy lông mày của Tịch Mộ Thiên nhíu chặt.
Hạ Tử Khâm không xem tiếp mà cố gắng trấn áp những cơn sóng dữ dội trong lòng mình, chậm rãi ngẩng đầu mở to mắt nhìn Vinh Phi Lân: “Anh vượt ngàn dặm xa xôi đến đây để báo cho tôi những chuyện này ư?”
Giọng điệu của cô rất bình thản, gần như không lên xuống, nếu như không hiểu quá rõ về con người Hạ Tử Khâm, để ý thấy những cử động nhỏ nơi bàn tay cô, Vinh Phi Lân suýt chút nữa đã bị cô lừa. Cô đã trở nên thông minh hơn nhiều, đã học được cách giả bộ rồi.
Mắt Vinh Phi Lân chợt sáng lên, nói vẻ mỉa mai:
“Tử Khâm, có cần thiết phải giả bộ kiên cường như thế trước mặt anh không? Anh đã từng nói rồi, anh rể anh không hợp với em đâu, em hoàn toàn không hiểu hết về anh ta. Quá khứ của Tịch Mộ Thiên không hề trong sạch, trừ chị gái anh ra anh ta còn có đến mấy người đàn bà khác, em có biết không hả? Bây giờ một trong số những người đó đã có thai đứa con của Tịch Mộ Thiên. Tử Khâm, em muốn làm một bà mẹ kế phải bấm bụng chịu đựng con chồng hay là một người vợ hi sinh vì đại cục? Anh rể anh để ý đến chuyện con cái ra sao chắc em hiểu rõ hơn anh, em nghĩ lần này anh rể sẽ lựa chọn thế nào?”
Hạ Tử Khâm chậm rãi đứng dậy, sắc mặt tái xanh nhưng ánh mắt vẫn vô cùng sắc bén:
“Cho dù tôi với anh ấy có lựa chọn như thế nào cũng là chuyện giữa hai chúng tôi, chẳng liên quan chút nào đến anh. Vì vậy, Vinh Phi Lân này! Tôi xin anh đấy, tôi năn nỉ anh đấy, hãy tránh xa thế giới của tôi ra, đừng bao giờ xuất hiện nữa!”
Nói rồi cô chạy một mạch ra ngoài không buồn ngoảnh đầu lại. Vinh Phi Lân