Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1072 lượt.
ngẩn người, trong lòng cảm thấy bị tổn thương nặng nề. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày Hạ Tử Khâm lại dùng ánh mắt căm ghét ấy nhìn mình, cứ như một con dao đâm thẳng vào người anh.
Vinh Phi Lân vội vàng đứng dậy đuổi theo, kéo cánh tay cô lại: “Tử Khâm, em có ý gì thế? Chẳng nhẽ em không nhìn thấy anh ư? Trong mắt em ngoài Tịch Mộ Thiên ra không còn có ai khác sao? Anh thích em như thế, em thật sự không biết hay giả vờ không biết?”
Hạ Tử Khâm ngoảnh lại đáp: “Vinh Phi Lân, trong mắt anh tôi là con ngốc chứ gì? Trí tuệ của tôi thậm chí còn không bằng một đứa trẻ con, tôi cứ nghĩ rằng ít nhất chúng ta vẫn có thể là bạn bè, anh vẫn là một Phi Lân mà tôi từng quen biết. Nhưng đáng tiếc, Vinh Phi Lân à! Anh có biết là bây giờ tôi đang hận nhất về điều gì không? Đó chính là đã quen anh, nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, tôi sẽ thành khẩn cầu xin ông trời để tôi cả đời này đừng bao giờ quen biết anh!”
Cánh tay Vinh Phi Lân buông thõng, lảo đảo lùi lại sau hai bước, hóa ra cô cũng có thể nhẫn tâm đến thế, tuyệt tình đến thế. Hạ Tử Khâm nói xong liền quay người bỏ chạy, cô chạy rất nhanh, rất vội vàng, cứ như thể bị ma đuổi vậy.
Trở về biệt thự, cô lập tức đi vào thư phòng. Hạ Tử Khâm ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như bị rút hết sức lực, kiệt quệ và mềm nhũn, không tài nào chống đỡ nổi cơ thể nữa. Hồi lâu sau cô mới từ từ trải tờ báo đã bị vò nát ra, đọc không sót một chữ nào.
Bức ảnh trên báo không hề bị làm nhòe, người phụ nữ đó rất đẹp. Mặc dù cái bụng đã to, lớp trang điểm chẳng thể che đi vẻ tiều tụy trên khuôn mặt, nhưng sắc đẹp của cô ta vẫn khiến người khác phải đố kị. Nhìn thấy cái bụng bầu của cô ta, Hạ Tử Khâm bất giác nhớ đến những lời Tịch Mộ Thiên đã nói tối hôm ấy, rằng cô hãy sinh cho anh một đứa con.
Vinh Phi Lân nói không sai, Tịch Mộ Thiên rất để tâm đến chuyện con cái, vì vậy đối với đứa bé này, Tịch Mộ Thiên có chấp nhận hay không thực ra chẳng hề quan trọng. Quan trọng ở chỗ nó có tồn tại, nó là đứa con của Tịch Mộ Thiên, đứa con mà Tịch Mộ Thiên cùng nuôi dưỡng với một người đàn bà khác, không liên quan gì đến Hạ Tử Khâm.
Đây đã không còn là vấn đề ghen tuông hay không ghen tuông nữa, Hạ Tử Khâm cảm thấy bản thân mình thật đúng như những gì Mạch Tử nói, cô là một con ngốc, Còn Tịch Mộ Thiên lại là gã đàn ông từng trải, chẳng cần phải lời ngon tiếng ngọt cũng yêu anh ta bằng tất cả con tim.
Hạ Tử Khâm thật sự muốn thể hiện thái độ độ lượng một chút với quá khứ của Tịch Mộ Thiên, nhưng khi nhìn thấy người đàn bà này, người đàn bà đang mang trong mình đứa con của anh, Hạ Tử Khâm lại phát hiện ra cô thực sự là một người đàn bà nhỏ nhen.
Còn cả Chu Thuyền nữa, anh ta đột nhiên xuất hiện, giả bộ là một kẻ đáng thương bị đá khi cô có được Tịch Mộ Thiên, hệt như một thằng hề đang làm trò, thật kì quặc!
Hạ Tử Khâm mua vé máy bay về nước ngay trong tối hôm ấy. Tịch Mộ Thiên còn chưa xuống máy bay, cô đã đáp trong một chuyến bay khác trở về. Lúc Tịch Mộ Thiên xuống máy bay đã gần mười một giờ, vừa bước ra ngoài anh đã nhìn thấy Tiểu Dương trong bộ dạng vô cùng lo lắng.
Tiểu Dương như kiến bò chảo lửa, vô cùng sốt ruột. Nào ngờ sự việc lại trùng hợp đến thế, Tịch Mộ Thiên vừa lên máy bay chẳng bao lâu thì bên Mỹ báo tin, Hạ Tử Khâm sau khi đi dạo về sắc mặt không bình thường, vào thư phòng ngồi cả tiếng đồng hồ chẳng buồn ăn cơm mà đi thẳng ra sân bay.
Khỏi cần đoán Tiểu Dương cũng biết chắc chắn chuyện này là do Vinh Phi Lân gây ra. Trước đó vài tiếng anh mới hay Vinh Phi Lân đã đáp chuyến bay từ ngày hôm trước để đến Mỹ, lúc ấy Tiểu Dương còn thắc mắc hai vợ chồng người ta đoàn tụ, Vinh Phi Lân đi theo làm cái gì? Tất cả những chuyện này đều là vì Hạ Tử Khâm. Thật sự không ngờ một người phụ nữ như Hạ Tử Khâm cũng có tiềm năng trở thành đại họa. Vinh Phi Lân mặt dày đeo bám quyết giành lấy, trong khi Tịch Mộ Thiên lại sống chết giữ chặt trong lòng, chỉ sợ chẳng may có vấn đề gì. Đã thế Hạ Tử Khâm lại là một người phụ nữ ngốc nghếch, nói khó nghe hơn một chút thì chẳng có đầu óc, một vấn đề nhỏ nhặt vào tay cô chắc cũng trở thành vấn đề lớn.
Vì vậy những chuyện này mà để Hạ Tử Khâm biết được thì không biết sẽ gây ra những chuyện phiền phức gì nữa đây. Tiểu Dương đột nhiên cảm thấy lấy một người đàn bà như Hạ Tử Khâm chẳng khác nào rước họa vào nhà. Tịch Mộ Thiên sải bước đến lại gần Tiểu Dương, khẽ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Tiểu Dương vội vàng báo cáo tình hình lại cho Tịch Mộ Thiên biết. Sắc mặt Tịch Mộ Thiên sầm xuống, không nói nửa lời, quay đầu đi thẳng vào bên trong.
Hạ Tử Khâm vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Tịch Mộ Thiên từ phía đằng xa, anh vẫn mặc chiếc khoác lông cừu như lúc đi, đang đứng hiên ngang ở đó, cằm đã mọc lởm chởm râu, trông rất phong trần và gợi cảm.
Tịch Mộ Thiên đứng yên lặng nhìn cô từng bước, từng bước lại gần mình. Đợi Hạ Tử Khâm đến bên cạnh, anh không nói nửa lời mà dắt tay cô đi ra ngoài.
Tiểu Dương mặt mày méo xệch theo sau, Tổng giám đốc của họ đã ở lại máy bay chờ đợi suốt mười tiếng đồng hồ, cả mườ