Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Em Đồng Ý Gọi Anh Là Chồng

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1068 lượt.

suông mượt, có lẽ lâu rồi không được tỉa tót lại nên đuôi tóc bắt đầu hơi bị chẻ ngọn. Tịch Mộ Thiên khẽ xoay người Hạ Tử Khâm, để cô nằm xoay lưng sát với mép giường, mái tóc rủ nhẹ xuống. Anh kéo rèm cửa ra, trải tờ tạp chí xuống dưới thảm, tìm một cây kéo tỉ mỉ ngồi tỉa bớt phần ngọn tóc bị khô cho cô.
Anh làm thật cẩn thận, cứ như đây là một công trình lớn không bằng. Ánh mặt trời đầu đông xuyên qua cửa kính vào trong nhà, chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh vô cùng dịu dàng và ấm áp, ấm áp đến mức thắng cả cái lạnh giá của mùa đông. Lúc Hạ Tử Khâm tỉnh lại, cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Tịch Mộ Thiên. Một bên tay anh kéo chặt ôm cô vào lòng. Tay còn lại để ngoài chăn, nhẹ nhàng đặt trên eo cô.
Không biết bắt đầu từ khi nào đây đã trở thành tư thế ngủ quen thuộc của hai người. Chỉ cần có anh ở nhà, cô luôn được anh ôm chặt trong lòng, giống như đang ôm một đứa trẻ. Do đó vào những đêm không có Tịch Mộ Thiên ở bên, cô thỉnh thoảng cũng mất ngủ, mà cho dù có ngủ say cũng không được ngon giấc, thường cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Hạ Tử Khâm khẽ ngẩng đầu, Tịch Mộ Thiên đang ngủ rất say. Kết hôn lâu như vậy rồi, Hạ Tử Khâm gần như chưa lúc nào nhìn kĩ bộ dạng anh lúc ngủ. Bình thường cô luôn là người đi ngủ trước, kể cả vào kì nghỉ, anh cũng thường xuyên thức khuya dậy sớm, cứ như một siêu nhân có sức mạnh vô biên.
Thực ra Tịch Mộ Thiên rất chăm chỉ, đằng sau vinh quan của một Tổng giám đốc lẫy lừng, ngoài năng lực giỏi giang ra còn là sức cần cù hơn người.
Anh thực sự rất đẹp trai, đôi mắt sâu thẳm cuốn hút, sống mũi thẳng tắp, môi hơi mỏng, lúc mím chặt thường tạo thành một đường trông vô cùng lạnh lùng.
Hạ Tử Khâm nhìn chằm chằm vào đôi môi anh, mặt cô đột nhiên đỏ bừng, cô vội cụp mắt xuống, chớp chớp liên hồi.
“Đang nghĩ gì thể hả?”
Giọng nói của Tịch Mộ Thiên đột nhiên vang lên. Hạ Từ Khâm ngước mắt nhìn anh, nói vẻ chột dạ:
“Anh! Anh tỉnh lúc nào thế?”
Tịch Mộ Thiên khẽ cười, nói vẻ đùa bỡn: “Vừa ban nãy đấy, lúc mà có một con yêu nữ háo sắc đang nhìn anh chằm chằm ý!”
Nói rồi xoay người đè lên Hạ Tử Khâm, cúi đầu xuống thì thầm vào tai cô: “Ban nãy trong đầu em nghĩ cái gì hả?”
Hơi thở của anh phả vào tai cô nhồn nhột, âm ấm. Hạ Tử Khâm đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng bừng, đầu óc rối bời:
“Không, không nghĩ cái gì cả!”
Tịch Mộ Thiên há miệng cắn vào tai cô: “Chừa này, nói dối là phải chịu phạt!”
Vừa nói tay Tịch Mộ Thiên vừa lần xuống bên dưới cơ thể Hạ Tử Khâm.
Hạ Tử Khâm chộp lấy bàn tay quấy rối của Tịch Mộ Thiên, chu môi nhắc nhở: “Anh còn chưa giải thích đấy nhé!”
Tịch Mộ Thiên đột nhiên phì cười, giọng điệu đầy vẻ đùa bỡn: “Bây giờ mới nhớ ra để hỏi à?”
Hạ Tử Khâm mặt đỏ bừng, Tịch Mộ Thiên cúi đầu, đặt nụ hôn lên môi cô:
“Nếu sớm biết kiếp này sẽ phải gặp một con nhóc khó bảo như em, anh đã nhớ kĩ tránh xa tất cả mọi phụ nữ!”
Hạ Từ Khâm đẩy Mộ Tịch Thiên ra, nói vẻ rất nghiêm túc: “Tịch Mộ Thiên, giờ là lúc anh đánh trống lảng phải không?”
Tịch Mộ thiên cúi đầu cắn nhẹ vào chóp mũi cô:
“Con ranh so đo tính toán này, nếu anh bảo đứa bé ấy không phải con của anh, em có tin không?”
Ánh mắt anh sâu thẳm, nhìn thẳng vào mắt Hạ Tử Khâm, dường như thấp thoáng đôi chút hy vọng. Hạ Tử Khâm khựng người, hồi lâu sau mới gật đầu, trả lời rất kiên định: “Em tin, anh xưa nay không hề nói dối!”
Ai bảo cô ngốc? Bấy giờ xem ra cô rất thông minh là khác. Bàn tay to dày của Tịch Mộ Thiên bưng lấy mặt cô, lại là một nụ hôn kiểu Pháp. Sự cuồng nhiệt của anh khiến Hạ Tử Khâm bắt đầu mơ màng, cơ thể như có lửa đốt, lí trí trong phút chốc bị thiêu rụi.
Tịch Mộ Thiên nhả môi cô ra, cúi xuống hôn dọc cổ Hạ Tử Khâm, nhẹ nhàng như sợi lông vũ lướt qua da thịt. Thân hình cô điều này Tịch Mộ Thiên đã biết kể từ lần đầu tiên gần gũi cô, nhưng lúc này cô còn đẹp đến mức khiến anh hồn xiêu phách lạc.
Làn da cô trắng mịn lạ kì, tựa như da trẻ con. Mặc cho thói quen sinh hoạt không điều độ bao năm trời, làn da ấy vẫn giữ nguyên được vẻ tuyệt mỹ, thật đúng là một kì tích.
Lưỡi anh dừng lại giây lát trên xương quai xanh của cô, sau đó tiếp tục trượt xuống. Chỗ này dường như to hơn rất nhiều, vừa vặn một bàn tay, cảm giác chạm vào thật mềm mại, khiến anh thích thú đến mức không thể rời xa. Đầu vú đỏ hồng nhanh chóng cứng lên, tựa như một trái anh đào đang chờ anh thưởng thức.
Đôi môi anh ngậm chặt, nhẹ nhàng mút lấy nó, một cơn rùng mình khe khẽ kèm theo tiếng rên rỉ phát ra từ miệng Hạ Tử Khâm:
“Ư ư… Tịch Mộ Thiên… Tịch Mộ Thiên…”
Hạ Tử Khâm hoàn toàn vô thức khi thốt lên những lời đó, toàn thân cô từ trong ra ngoài như trống rỗng, chỉ có cảm giác về cái lưỡi của anh là rõ rệt, khiến cô vừa thoải mái, vừa khó chịu, muốn từ bỏ nhưng lại khát khao điều gì đó.
Hạ Tử Khâm vô cùng nhạy cảm, thỉnh thoảng lại có những phản ứng ngại ngùng khiến sự thương xót trong lòng Tịch Mộ Thiên trỗi dậy. Anh luôn sẵn sàng phục vụ cô, cam tâm tình nguyện “hầu hạ” cô, không một lời oán than. Anh muốn làm cho cô vui, cùng cô trải nghiệm sự kho


The Soda Pop