Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

u, Đỗ Hàn đã đóng giả thành công bạn gái Lục Tề dọa cho cô Trương kia chạy tóe khói. Trở thành đồng minh chiến lược, việc hợp tác của họ cũng tiến hành khá thuận lợi, chuyển từ đối đầu sang hợp tác hòa bình.
Sau đó thì ông chủ Đỗ Thừa vì nghe thấy tiếng tăm của con gái mình mà nổi cơn thịnh nộ, ra lệnh cho Đỗ Hàn ngay lập tức phải tìm được một người bạn trai, trong lúc khó khăn, Đỗ Hàn lại nhớ đến Lục Tề, nghĩ lại trước kia đối phương đã cứu mình một lần nên anh do dự một lát đã đồng ý ngay, ai ngờ một lần, hai lần rồi thành quen, sau đó thì không biết lơ mơ thế nào mà kết thành đôi như bây giờ...
Lục Tề nói thì có vẻ bất đắc dĩ, nhưng vẻ mặt tươi tỉnh thì không hề miễn cưỡng.
Lục Nhiễm đập vào vai anh: “Anh, thế là em yên tâm rồi”.
Lục Tề trừng mắt: “Nói linh tinh cái gì thế hả?”.
Bữa cơm Giáng sinh đơn giản mà ấm cúng.
Ăn xong bố phải đi có việc, mẹ thì lại mải miết với đống quần áo và mỹ phẩm mới mua.
Lục Nhiễm lấy một lon bia, ngồi khoanh chân trên tấm thảm bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Không biết từ lúc nào, Đỗ Hàn cũng mang mấy lon bia ra ngồi cạnh.
“Anh tôi đâu?”.
“Đi mua pháo hoa rồi”.
Cấm rồi mà”.
“Cấm thì có sao? Mà này, Lục Nhiễm, cô và Hàn Mặc Ngôn thế nào rồi? Nghe nói Hàn Sâm cũng đã đồng ý?”.
Đỗ Hàn hỏi rất tự nhiên, Lục Nhiễm ngửa cổ uống một ngụm bia, trả lời đơn giản: “Cũng chẳng thế nào cả”.
“Ha ha!”. Đỗ Hàn cười phá lên, uống cạn rồi bóp dẹt lon bia lại: “Tôi đã nói là đàn ông không thể tin được, đừng thấy Hàn Mặc Ngôn vẻ ngoài thì đạo mạo trang nghiêm, ai biết trong bụng thế nào. Đàn ông, chẳng có ai là tốt”.
Lục Nhiễm không nhịn được cười, quay sang hỏi: “Thế anh tôi thì sao?”.
“Anh cô ấy à...”. Đỗ Hàn nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi nghi ngờ hỏi: “Anh cô có thật là đàn ông không?”.
“Tất nhiên rồi, trong sổ hộ khẩu ghi rõ mà”.
Ngoắc tay với Lục Nhiễm, Đỗ Hàn nói thầm cái gì đó vào tai Lục Nhiễm, vẻ mặt nghi ngờ rất thật.
Không biết có phải tại rượu không mà mặt Lục Nhiễm hơi đỏ, cô cũng cười phá lên, giơ ngón tay cái ra với Đỗ Hàn.
Đỗ Hàn lại mở một lon bia, không cho là thế: “Thế đã là gì, mà, anh em nhà cô chắc không ngây thơ giống nhau đấy chứ?”. Nghĩ một lát, Đỗ Hàn lại cười phá lên: “Cũng phải, cô còn thích được cái tên Hàn Mặc Ngôn luôn ức chế dục vọng là cũng đủ biết rồi”.
Lục Nhiễm không trả lời, chỉ khẽ cúi đầu.
Đỗ Hàn nâng lon cạch với Lục Nhiễm một cái, uống hai ngụm lớn: “Lục Nhiễm, tôi vẫn thích ấn tượng lần đầu gặp cô, cô nói cái câu ‘Anh Hàn, trùng hợp thật đấy’, thật là dứt khoát, còn cô bây giờ thật chẳng ra sao cả”.
Đỗ Hàn dứt khoát: “Thích thì nhào vô! Gạo nấu thành cơm, rồi đi đăng ký, đến lúc giấy trắng mực đen rồi anh ta có muốn giở trò cũng không còn cơ hội”.
Lục Nhiễm vẫn cầm lon bia, cười phá lên.
Đỗ Hàn trừng mắt, bất mãn: “Tôi cảm thấy ý định của mình rất hay ho đấy chứ, có gì là đáng cười?”.
Lục Nhiễm cười: “Không có gì, rất hay rất hay, tôi chỉ thấy thông cảm với anh mình thôi”.
“Anh ấy thì có gì mà phải thông cảm?”.
Đang nói đến đó thì Lục Tề xách túi nilon về, hắt hơi một cái rồi đẩy cửa bước vào.
“Mua về rồi đấy à?”.
Lục Nhiễm vẫn chưa ngừng cười.
Đỗ Hàn đứng lên, lấy cái túi trong tay Lục Tề, rồi không biết lấy ở đâu ra một cái bật lửa, chạy lên trên gác.
Pháo hoa lung linh sắc màu rực rỡ trên nền trời thành phố về đêm, như một vườn sao băng lộng lẫy.
Ngắm nhìn những chùm pháo hoa đầy màu sắc, và đôi nam nữ xứng đôi trước mặt, Lục Nhiễm chợt cảm thấy cô đơn.
Đột nhiên cô có một thôi thúc.
Cô lái xe của Lục Tề đến công ty, tòa nhà cao tầng càng vắng vẻ trong đêm Giáng sinh lạnh giá, gần như không một ánh đèn.
Cô đi lên tầng lầu quen thuộc, tất cả đều tối om, kể cả phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.
Cũng phải, hôm nay anh phải dự tiệc, nên không thể ở đây.
Vừa trở về phòng làm việc của mình, cô chợt nhìn thấy mảnh vụn của những bức ảnh hôm trước nằm vương vãi trong thùng rác của mình.
Tấm nào cũng bị xé vụn Cô không thể nói rõ cảm giác của mình.
Xé nát tấm ảnh chứng tỏ việc lạnh nhạt với Trang Tĩnh hiện giờ là thật, nhưng cũng chứng tỏ Hàn Mặc Ngôn chưa thể nào quên.
Nếu không, vứt đi cũng được, hà tất phải xé nát như thế?
Ngẩn người bên thùng rác mất giây, Lục Nhiễm nhanh nhẹn tóm lấy túi rác, thắt chặt rồi đem vứt ra thùng rác của tầng lầu.
Hàn Mặc Ngôn không dám vứt hẳn, thì để cô giúp vậy.
Vứt xong túi rác, Lục Nhiễm lấy chìa khóa dự bị mở cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn bước vào, bật đèn, không một bóng người, lại tắt đèn.
Không khí trong phòng lạnh lùng và quen thuộc, hương vị của Hàn Mặc Ngôn.
Hương vị cô mê mệt mà chưa thể chạm vào.
Ngồi vào chỗ của Hàn Mặc Ngôn, tay cầm điện thoại, lật lên lật xuống tên của Hàn Mặc Ngôn, vẫn không dám gọi.
Không biết cô ngồi thế bao lâu, Lục Nhiễm vòng qua phòng nghỉ, cũng chỉ là tiện tay mở cửa, bỗng sững lại.
Trong phòng nghỉ tối om, Hàn Mặc Ngôn đang ở đó.
Bị tiếng mở cửa đánh thức, Hàn Mặc Ngôn ngồi thẳng dậy, day day huyệt Thái Dương, giọng vẫn chưa tỉ