Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

nh hẳn hỏi: “Mấy giờ rồi?”.
“Hơn mười một giờ”. Lục Nhiễm vẫn giữ nắm đấm cửa, khẽ hỏi: “Sao anh lại ở đây? Tiệc tan quay lại làm việc mệt quá nên ngủ ở đó à?”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu, coi như thừa nhận.
“Thế buổi tối anh đã ăn gì chưa?”.
Không đợi Hàn Mặc Ngôn trả lời, Lục Nhiễm nói trước: “Lại uống rượu mà không ăn gì đúng không? Ra ngoài ăn gì đi”.
Giờ này phần lớn hàng quán đều đã đóng cửa, gần đó chỉ còn mấy hàng ăn bên đường đang mở cửa.
Lục Nhiễm chọn đại một hàng, Hàn Mặc Ngôn cũng theo vào.
Nền trắng chữ đen, biển hiệu mộc mạc, giá cả rõ ràng, bàn ăn bằng gỗ rất sạch sẽ.
“Một bát mỳ sườn lợn trứng gà, anh ăn gì?”.
Hàn Mặc Ngôn lướt qua thực đơn: “Giống em”.
Mỳ được đem lên ngay.
Sợi mỳ trơn bóng, mảnh mai hấp dẫn xen lẫn những miếng sườn, trứng gà trắng bóc phủ bên trên, thêm chút hành phi thơm phức.
Không phải cao lương mỹ vị gì, nhưng để ăn vào bụng lúc đói thì cũng không phải lựa chọn tồi.
Hàn Mặc Ngôn không kén chọn thức ăn, chỉ là khẩu vị hơi thanh đạm, nhưng lại hợp với mỳ, nên loáng cái đã ăn hết cả bát.
“Trước đây anh đã bao giờ ăn thứ này chưa?”. Thoáng im lặng, Hàn Mặc Ngôn trả lời: “Ăn rồi”.
“Lúc nào?”.
“Hồi đại học”.
Câu chuyện đến đó là dừng lại.
Cuộc sống sinh viên của Hàn Mặc Ngôn không có Lục Nhiễm, chỉ có Trang Tĩnh.
“Lục Nhiễm...”.
Đặt đũa xuống, Hàn Mặc Ngôn không biết nên mở lời thế nào, anh không quen níu giữ, cũng không quen an ủi ai.
Đúng là Trang Tĩnh trở về đã khiến anh nhớ lại rất nhiều những hồi ức không nên nhớ lại, đó là tử huyệt của anh.
Anh trở nên mất lý trí.
Trước kia anh từng yêu bao nhiêu thì bây giờ lại phẫn nộ bấy nhiêu, khi nhìn thấy tập ảnh trong phòng làm việc của Lục Nhiễm anh đã rất tức giận và cũng vô cùng thất vọng.
Câu trả lời của Lục Nhiễm cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.
Lúc đó Hàn Mặc Ngôn mới nhận ra một điều, tuy anh đã tự nhủ sẽ thử yêu Lục Nhiễm, nhưng anh chưa từng mang đến cho cô cảm giác an toàn, vì thế Lục Nhiễm mới cảm thấy bất an, mới tìm hiểu về việc của Trang Tĩnh...
“Anh muốn nói gì thì cứ nói đi”. Lục Nhiễm khẽ cười, nụ cười thiếu tập trung.
“Trước kia đúng là anh từng yêu Trang Tĩnh...”.
“Em biết!”.
Hàn Mặc Ngôn không để ý đến việc Lục Nhiễm cắt ngang, vẫn tiếp tục: “Nhưng hiện giờ không bao giờ anh quay lại với cô ấy, chắc chắn là không bao giờ”.
Không còn vẻ mơ màng lúc nãy, ánh mắt Lục Nhiễm đột nhiên sắc sảo, cô nhìn chằm chằm vào Hàn Mặc Ngôn: “Hàn Mặc Ngôn, anh lấy gì để đảm bảo”. Cô cười khẩy: “Đằng nào thì anh đã từng yêu say đắm thế, hơn nữa sau đó chưa từng yêu lần nữa”.
Giọng điệu hung hăng sừng sộ, không biết tại sao Hàn Mặc Ngôn lại đọc được vài phần cay đắng trong ánh mắt của Lục Nhiễm.
Cộng thêm đôi mắt vằn đỏ, tinh thần tiều tụy và ánh mắt kìm nén nhẫn nại.
Từ lúc nào cô trợ lý hàng đầu của anh đã bị ép đến mức này.
Anh chợt thấy lòng mình chùng xuống: “Anh xin lỗi, Lục Nhiễm, tại anh không tốt, nhưng...”. Ngừng một lát: “Anh sẽ không bao giờ sai lầm thêm một lần nữa”.
Mười hai giờ, trên bầu trời đêm Giáng sinh yên tĩnh chợt bừng sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ, tan biến trên trời cao thành muôn nghìn màu sắc.
Lục Nhiễm ngẩng đầu lẩm bẩm: “Đêm Giáng sinh qua rồi...”.
“Hàn Mặc Ngôn, chúng ta kết hôn đi”.
“Ừ”. Hàn Mặc Ngôn dứt khoát một cách bất ngờ.
Lục Nhiễm lại hơi sững lại, rồi cười xòa: “Em đùa đấy”.
Thật hay đùa, bản thân Lục Nhiễm cũng không rõ.
Chỉ là vì lúc đó nhớ tới những lời của Đỗ Hàn, suy nghĩ đó bỗng lóe lên trong đầu và buột miệng mà thành thôi.
Gần như là trước đó, kết hôn vẫn là một việc hết sức xa vời đối với cô, nhưng giờ đây việc đó chỉ còn trong gang tấc, cô đã hai mươi lăm tuổi, cũng chẳng còn nhiều thời gian để phung phí tuổi trẻ của mình.
Cô không còn ở cái tuổi cứ ấu trĩ mãi được.
Đi ra khỏi hàng mỳ, đường phố về đêm lạnh và vắng vẻ vô cùng.






Lục Nhiễm đút tay vào túi áo, vẫn cảm nhận được những ngón tay đang tê đi vì rét, gò má cũng đau rát vì gió lạnh.
Bên cạnh là tiếng bước chân của Hàn Mặc Ngôn, từng bước, từng bước rất chắc chắn.
Bỗng nhiên, một làn hơi ấm bao phủ lên cơ thể cô, Lục Nhiễm quay lại, chỉ thấy thân hình cao lớn của Hàn Mặc Ngôn trong chiếc áo len xám khuất sau chiếc mũ áo khoác to đùng.
Ngoài hơi ấm, trong chiếc áo khoác đó còn có cả hương vị của Hàn Mặc Ngôn, lạnh lùng như băng tuyết.
Lục Nhiễm vẫn im lặng, cô định trả lại Hàn Mặc Ngôn chiếc áo khoác thì bị ngăn lại: “Sắp đến nhà xe rồi”.
Khẽ hít một hơi thật sâu, Lục Nhiễm cười: “Mọi chuyện quá đột xuất, tính sau vậy”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu, không nói gì thêm.
Cuộn chặt chiếc áo khoác dày ngăn không khí lạnh bên ngoài, cho dù tim có lạnh đến mức nào, cũng phải giữ cho cơ thể đủ ấm.
“Hàn Mặc Ngôn”.
“Gì thế?”.
“Cảm ơn áo của anh”.
Hàn Mặc Ngôn quay lại, nhìn thấy Lục Nhiễm co ro trong chiếc áo rộng thùng thình, vô cùng nhỏ bé.
Lạnh đỏ cả mặt, nhưng vẫn có chút mơ màng.
Hàn Mặc Ngôn