The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

bỗng cảm thấy thật có lỗi, anh vẫn muốn nhìn thấy một Lục Nhiễm sôi nổi hoạt bát, thần thái vui tươi tràn đầy tự tin, chứ không phải một Lục Nhiễm như bây giờ... giống như là bị áp bức.
Anh hiểu rất rõ, những ngày như thế thật khó chịu đựng.
Hết phép quay lại làm việc, cũng chỉ còn vài ngày là đến tết Nguyên đán. Năm nay Tết đến sớm, những nhân viên nhà xa đã rục rịch mua đồ Tết và vé tàu chuẩn bị về quê.
Càng vào những lúc này, công việc càng nhiều.
Điều bất ngờ nhất là chính vào lúc này lại chẳng thấy Hàn Mặc Ngôn đâu, nếu chỉ đơn thuần với vai trò trợ lý, Lục Nhiễm không có tư cách hỏi xem Hàn Mặc Ngôn đang ở đâu. ông chủ tâm tính không vui, không đến công ty vài ngày là việc hoàn toàn bình thường, nhưng với một kẻ cuồng công việc như Hàn Mặc Ngôn thì đây là một việc hoàn toàn không bình thường.
Lục Nhiễm gọi điện cho Hàn Mặc Ngôn, không có ai nghe máy.
Tận mấy tiếng sau, mới nhận được điện thoại xin nghỉ phép của Hàn Mặc Ngôn, giọng nói ở đầu dây bên kia cực kỳ trầm thấp.
Theo lý mà nói Hàn Mặc Ngôn sẽ không gặp phải chuyện gì, nhưng Lục Nhiễm vẫn không yên tâm, chưa hết giờ làm việc cô đã xuống bắt xe đến nhà Hàn Mặc Ngôn.
Bấm chuông một lúc lâu, không có ai ra mở cửa.
Bấm thêm một lúc nữa, vào lúc Lục Nhiễm nghĩ rằng Hàn Mặc Ngôn không có ở nhà thì cửa mở.
Là Hàn Mặc Ngôn.
Anh mặc chiếc áo len cao cổ màu xám và chiếc quần thể thao, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió nhẹ, khuôn mặt có vẻ trắng bệch hơn bình thường, gò má đỏ ửng.
Nhìn thấy Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn hơi dừng lại, đứng chắn ở cửa hỏi: “Sao em lại đến đây?”, rõ ràng là không có ý để cô vào.
Lục Nhiễm lấy xấp tài liệu ở trong túi: “Tất nhiên là có việc, nhân tiện đến thăm anh”.
Hàn Mặc Ngôn cúi đầu day day lông mày, giọng ôn hòa hơn bình thường, nhưng cũng rất trầm: “Những thử đó ngày mai anh đến công ty giải quyết, em cứ về đi”.
Cất tập tài liệu vào túi, Lục Nhiễm bỗng hỏi: “Hàn Mặc Ngôn, có phải anh bị ốm không?”.
Hàn Mặc Ngôn im lặng.
“Có cần đi bệnh viện không?”.
“Không cần đâu”. Hàn Mặc Ngôn đáp rất nhanh, tay ôm trán: “Anh không sao, nếu không có việc gì thì em cứ về đi”.
Nói xong, Hàn Mặc Ngôn khẽ nhắm mắt lại, mặc kệ Lục Nhiễm, đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Trước khi kịp tức giận, Lục Nhiễm cảm thấy thái độ của Hàn Mặc Ngôn thật lạ, theo phản xạ, cô đưa tay kéo Hàn Mặc Ngôn lại.
Hàn Mặc Ngôn giằng khỏi tay cô, cùng lúc ấy bước chân loạng choạng, lảo đảo ngã sang một bên.
Lục Nhiễm vội vàng chạy ra đỡ, không ngờ cả người Hàn Mặc Ngôn đổ ập vào người cô, cằm gác lên vai cô, Lục Nhiễm gần như ôm trọn cả người Hàn Mặc Ngôn.
“Hàn Mặc Ngôn, Hàn...”.
Tĩnh trí lại, Lục Nhiễm vừa gọi vừa đập vào vai anh, Hàn Mặc Ngôn vẫn không có phản ứng gì.
Đưa tay sờ trán, Lục Nhiễm mới phát hiện ra toàn thân Hàn Mặc Ngôn nóng bừng.
Quả nhiên... là Hàn Mặc Ngôn bị ốm, chắc lúc nãy là do cố gắng gượng...
Lục Nhiễm cười mà không biết phải làm sao.
Đỡ Hàn Mặc Ngôn lên giường, lấy nhiệt kế trong tủ thuốc ra đo nhiệt độ cho Hàn Mặc Ngôn đang hôn mê.
Ba mươi chín độ rưỡi.
Sốt cao.
Lộn tung tủ thuốc mà không tìm thấy thuốc hạ sốt.
Giữa mùa đông, lại ở khu biệt thự thế này, Lục Nhiễm biết đi đâu mua thuốc.
Bên ngoài trời tối dần, một mình cô đi mua thuốc rồi quay về rõ ràng không thực tế chút nào, huống hồ cô không có chìa khóa nhà của Hàn Mặc Ngôn, đến lúc đó Hàn Mặc Ngôn ngủ li bì không thể mở cửa cho cô thì cũng không biết làm thế nào.
Dược lý trị liệu không được thì vật lý trị liệu.
Lấy đá vụn ở trong tủ lạnh ra, cho vào khăn bông chườm trán, rồi đắp thêm vài lượt chăn, ủ chặt Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn cuộn tròn trong chăn, nhắm mắt, mặt vẫn đỏ vì sốt, chưa bao giờ yếu đuối đến thế.
Hoàn toàn tương phản với Hàn Mặc Ngôn uy nghiêm mạnh mẽ hoàn hảo ngày thường.
Bất giác, Lục Nhiễm cúi xuống, ôm lấy đống chăn gối và cả Hàn Mặc Ngôn bên trong vào lòng.
Giống như là anh vẫn luôn thuộc về cô.
Quá trình đợi hạ sốt khá dài.
Hàn Mặc Ngôn vẫn sốt, nhiệt độ không hề giảm, ngủ không yên giấc, hai đầu lông mày hơi nhăn lại, mồ hôi vã ra, gò má đỏ rực. Lục Nhiễm cứ ngồi đó lau mồ hôi, thay khăn bông, lặp đi lặp lại.
Nói thật lòng, Lục Nhiễm chỉ được hưởng sự đãi ngộ này từ hồi bé tí ti, không hề có kinh nghiệm và cũng chưa từng có ý định tìm hiểu qua.
Lúc đó, Lục Nhiễm không thể nghĩ rằng sẽ có một ngày cô cũng sẽ nhẫn nại như thế để chăm sóc một người khác.
Một cách vui vẻ và tự nguyện.
Bệnh nào thuốc nấy, cũng có thể, gặp phải Hàn Mặc Ngôn chính là kiếp nạn của Lục Nhiễm.
Đến ba giờ sáng, Hàn Mặc Ngôn đã hết sốt.
Lục Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn bông lau sạch mồ hôi dính trên tóc mai của anh, ngáp một cái, định đi kiếm thứ gì ăn.
Cô nấu cháo trắng, ăn cho ấm bụng.
Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa tỉnh.
Cô đặt một bát cháo trắng vào trong lò vi sóng, sợ Hàn Mặc Ngôn không nhìn thấy nên dán thêm một tờ giấy nhớ.
Trước khi đi, có chút cảm thấy không đành lòng.
Rất ít khi Hàn Mặc Ngôn yếu đuối và hiền lành thế này.
Lục N