pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng

Tác giả: Duy Hòa Tống Tử

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

hiễm đưa tay lên mặt Hàn Mặc Ngôn, ngón tay khoanh vòng những đường nét trên khuôn mặt thân thuộc.
Cô đã quá yêu, nếu không, làm sao có thể lúc nào cũng cảm thấy Hàn Mặc Ngôn hoàn mỹ không tỳ vết.
Bạn sẽ làm gì khi người trong mộng đang nằm ngay trước mặt không chút phòng bị?
Lục Nhiễm không muốn làm gì hết, chỉ ngồi ngẩn ngơ bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.
Cố ép mình tỉnh táo nhưng cũng đến lúc không chống chọi nổi cơn buồn ngủ, bên ngoài trời sắp sáng, Lục Nhiễm gục xuống ngủ bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.
Cô ngủ rất say, còn không biết Hàn Mặc Ngôn tỉnh dậy lúc nào.
Khi tỉnh lại, cô phát hiện thấy mình đã nằm trong chăn đệm ấm áp, chiếc chăn điện tỏa ra hơi ấm dễ chịu, còn Hàn Mặc Ngôn thì đã chẳng thấy đâu.
Trong nhà bếp, Hàn Mặc Ngôn đã làm xong cho cô phần ăn sáng, một cốc sữa, bốn lát bánh mỳ nóng, bên trong còn kẹp cả một lớp bơ trắng mịn.
Bát cháo trong lò vi sóng của cô thì đã chẳng thấy đâu.
Trên lát bánh mỳ hình như còn vương hơi ấm của Hàn Mặc Ngôn, hương vị của Hàn Mặc Ngôn.
Lục Nhiễm lim dim mắt tận hưởng bữa sáng ngọt ngào.
Bình thường hóa quan hệ, quên đi chuyện không vui về những tấm ảnh.
Có điều Lục Nhiễm cảm thấy còn một nguyên nhân nữa khiến họ bình thường hóa quan hệ, đó là Hàn Mặc Ngôn bị cảm.
Hết sốt, Hàn Mặc Ngôn lại bị cảm cúm, có vẻ ngày càng nặng thêm, ho cả ngày không dứt, gần như là không thể làm việc và nói chuyện với ai.
Lục Nhiễm lo lắng mua về một đống thuốc cảm cúm, pha hết gói này đến gói khác cho Hàn Mặc Ngôn.
Nhưng bệnh tình của Hàn Mặc Ngôn càng ngày càng nặng, uống thuốc gì cũng không có tác dụng, đành phải ở nhà làm việc, hàng ngày Lục Nhiễm đến đó đưa tài liệu và cũng là để nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn cuộn tròn trong chăn như con gấu ngồi gõ máy tính, trên chiếc tủ đầu giường là một đống tài liệu...
Điệu bộ ấy khiến Lục Nhiễm không nhịn được cười.
Vì là việc công, hàng ngày đều có lái xe đưa đón nên Lục Nhiễm cũng chẳng vất vả tí nào.
Tay xách cơm sườn vừa mới mua, Lục Nhiễm lấy chìa khóa - Hàn Mặc Ngôn mới đưa cô chùm chìa khóa dự phòng, nhưng cửa đã mở sẵn, Lục Nhiễm chau mày, lẽ nào Hàn Mặc Ngôn lại ra ngoài?
Lục Nhiễm bước vào, đi dép trong nhà, đặt hộp cơm trên bàn ăn.
Không biết tại sao cô nhón chân đi vào đẩy cửa phòng Hàn Mặc Ngôn.
Bên trong, có hai người.
Lục Nhiễm chớp mắt, có phần đờ đẫn.
Người đó quay lưng lại phía cô, đang cúi xuống thổi cháo, nếu cô đoán không nhầm, đó là Trang Tĩnh.
Tim đập thình thịch, Lục Nhiễm giằng co giữa đi vào ở lại.
Không ngờ Hàn Mặc Ngôn đang nằm trên giường đã phát hiện ra cô.
Hàn Mặc Ngôn lấy tay che miệng ho sặc sụa, chỉ Trang Tĩnh, giọng khản đặc: “Đưa cô ta ra ngoài đi”.
Lúc này Trang Tĩnh mới quay lại nhìn Lục Nhiễm, khuôn mặt dịu dàng mỉm cười, thần thái ung dung tự tại, cử như là người đang bị đuổi chính là Lục Nhiễm chứ không phải cô ta.
Hàn Mặc Ngôn ho sặc sụa, nói xong câu đó lại ho mãi không thôi.
Trang Tĩnh quay lại, đặt bát xuống, vỗ lưng Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm không nhìn rõ thái độ của cô ta, nhưng hình như cô ta không tức giận chút nào.
“Bây giờ anh đừng tức giận với em làm gì, sức khỏe là quan trọng. Em vẫn nhớ trước đây anh rất thích ăn cháo thịt nạc trứng muối em nấu mà? Lâu lắm không làm, chắc cũng không được ngon như trước kia, có điều, bị bệnh cũng vẫn nên ăn một chút cháo...”.
Lục Nhiễm đi đến, đỡ bên kia Hàn Mặc Ngôn, ngắt lời Trang Tĩnh: “Chị Trang Tĩnh, tôi sẽ chăm sóc Hàn Mặc Ngôn, không phiền chị bận tâm”.
Bất giác, khẩu khí của cô không chút thiện chí.
Trang Tĩnh vẫn không hề tức giận, lấy từ trong túi ra một chai nhỏ.
“Đây là loại thuốc em vẫn hay dùng khi bị cảm, tốt hơn thuốc trong nước rất nhiều, anh dùng thử xem”.
Đặt chiếc lọ xuống, Trang Tĩnh cúi đầu khẽ cười: “Trước đây toàn là anh chăm sóc cho em, giờ mới có dịp để chăm sóc anh... Thôi, em về đây”.
Nói xong cũng không đợi Hàn Mặc Ngôn trả lời, Trang Tĩnh đã đứng dậy lấy áo khoác treo trên mắc áo của mình.
Lục Nhiễm cảm thấy như vừa trút được gánh nặng, thì Hàn Mặc Ngôn đã vung tay hất văng chiếc hộp giữ ấm đựng cháo của Trang Tĩnh, cháo nóng tràn ra nền nhà, bát cháo thơm ngon giờ trở thành những vết bẩn loang lổ trên sàn nhà.
“Trang Tĩnh, cô làm những việc này còn có ý nghĩa gì nữa?”.
Lục Nhiễm có thể không để ý đến tất cả những điều Trang Tĩnh vừa nói, cô cũng mong là Hàn Mặc Ngôn cũng có thể bỏ qua.
Nhưng mà, rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn đã không làm được.
Trang Tĩnh vuốt phẳng áo khoác, âm thanh điệu đà êm tai đó lại khiến Lục Nhiễm cảm thấy thật khó chịu: “Em đã nói rồi mà, năm xưa là anh theo đuổi em, giờ là em theo đuổi anh”.
“Anh Ngôn, từng chữ mà em đã nói khi chúng ta ở bên nhau, đều rất thật lòng”.
“Tình cảm ấy, cũng là thật lòng”.
Trang Tĩnh trơn tru dốc lòng, giọng điệu chậm rãi, có vẻ rất xúc động.
Hàn Mặc Ngôn lấy cốc nước ở đầu giường, uống hai ngụm, hết ho, nhưng vẫn xua tay đuổi Trang Tĩnh ra ngoài.
Trang Tĩnh thấy Hàn Mặc Ngôn hết ho, cũng không nói gì thêm, mặc áo rồi đi về.
Hàn Mặc Ngôn lấy tay ôm trán, k