Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ho anh, Chương Tranh Lam khi đó dường như không dám nhận, chỉ sợ cô lại nói: “Thôi đi”, nhưng đúng lúc trong lòng anh lo lắng bồn chồn thì Thủy Quang lên tiếng: “Anh mặc vào đi… cũng đừng để bị nhiễm lạnh.”
Chương Tranh Lam nở nụ cười, nói một câu trần thuật: “Em quan tâm đến anh.”
Anh là như vậy, mỗi lần đối diện với Thủy Quang, chỉ cần đối phương cho một chút ngọt ngào, anh lập tức vui mừng hớn hở, liền đón lấy chiếc áo. “Vậy anh đi lấy xe, lên xe rồi sẽ không bị lạnh nữa, em đợi anh nhé!”
Thủy Quang nhìn bóng lưng người đang chạy đi, tự vấn trái tim mình, có thể làm được không, không thẹn với bất cứ ai?
Chẳng bao lâu sau Chương Tranh Lam đã lái xe đến con đường trước mặt Thủy Quang và dừng lại bấm còi, sau đó rướn người đến bên cửa sổ ghế phụ mỉm cười, vẫn tay với cô. Thời khắc đó, ánh nắng sớm chiếu lên người đàn ông này khiến anh trông vô cùng hăng hái, phấn khởi. Thủy Quang đi qua đó, lên xe, Chương Tranh Lam cứ nhìn theo cô mãi, trên gương mặt nở nụ cười ấm áp và bao dung.
Không biết vì sao Thủy Quang cảm thấy không thể nào nhìn thẳng vào ánh mắt đó, cô né tránh ánh nhìn của anh, còn người kia thưởng thức xong rồi, cuối cùng cúi xuống, cười nói: “Thủy Quang, em phải nói cho anh biết là em muốn đi đâu chứ?”
“…”
Trên đường đi, Chương Tranh Lam muốn bầu không khí được thoải mái nên bật nhạc, khi một giọng hát ngọt ngào cất lên, không chỉ Thủy Quang có vẻ bất ngờ mà bản thân Chương lão đại cũng có phần sững sờ, không biết tại sao thấy hơi ngượng ngập, đang định tắt nhạc đi thì Thủy Quang lên tiếng: “Cứ bật đi, nghe rất hay.”
Chương Tranh Lam cười.
Thủy Quang nói: “Chuyện chụp ảnh, anh nói với công ty nhiếp ảnh ột tiếng, cuối tuần sau tôi sẽ qua đó.”
“Được, chuyện nhỏ.” Anh lão luyện đánh tay lái, chiếc xe đi ra đường lớn, rồi anh nói: “Công ty mới của em ở rất gần chỗ anh nhưng lại cách chỗ em ở hơi xa.” Nói xong mới nghĩ ra nói câu này có vẻ mờ ám, anh lập tức giơ một cánh tay. “Anh không có ý gì khác đâu.”
Thủy Quang nhìn anh một cái rồi lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Chương Tranh Lam ngại ngùng.
Một giây sau, di động của Thủy Quang đổ chuông, cô mở máy thì nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, thầm nói “gay go rồi”. Từ tối qua, điện thoại của cô luôn để trong túi xách, mà túi xách lại không để gần người, lại quên không nói với La Trí. Khi cô nhấn nút nhận cuộc gọi, đối phương đã nổi xung lên: “Em làm cái trò gì vậy?! Cả buổi tối khong nghr điện thoại! Em đi đâu?! Em có biết suy nghĩ không vậy?! Em có biết là anh rất lo lắng cho em không!”
“Em xin lỗi, La Trí… Tối qua em ở nhà bạn.”
Người bên kia cũng vì quá lo lắng, trong lòng nóng như lửa đốt nên mới nổi giận, lúc này biết cô không sao thì thở phào một hơi, nhưng vẫn hỏi như đang điều tra: “Ở nhà ai? Nhà bạn học đại học của em à?”
Trong khoang xe đóng kín, giọng nói ở đầu máy bên kia lại khá to, Thủy Quang không biết người ngồi bên kia có nghe thấy hay không. Cô nghiêng đầu nhìn anh một cái, thấy vẻ mặt người lái xe vẫn rất bình tĩnh, chỉ là trong mắt có mang theo ý cười nhàn nhạt, cô ậm ừ “vâng” một tiếng. Người ở đầu máy bên kia lại nói: “Nếu em có chuyện không về nhà, cũng được, nhưng kiểu gì cũng phải gọi điện nói với anh chứ? Anh còn tưởng em bị bọn lưu manh bắt cóc đi rồi chứ?”
“Khụ khụ!” Người phát ra tiếng động không phải Thủy Quang mà là tài xế bên cạnh. Chương Tranh Lam ngừng ho, còn khẽ hỏi một câu bằng giọng rất bình tĩnh: “Anh em?”
Thủy Quang không trả lời anh, nghe La Trí nói thêm vài câu nữa, cũng chỉ là sau này nếu buổi tối ngủ lại nhà bạn thì phải báo trước một tiếng, đừng để người lớn tuổi như anh ấy phải lo lắng. Thủy Quang trả lời xong thì dập máy, tài xế cất tiếng: “Anh em rất thú vị đấy.”
Thủy Quang than thở: “Anh đi sai đường rồi.”
Người đàn ông đang yêu
Ngay sau đó, Chương Tranh Lam vòng xe quay lại, tuy là lỗi nhỏ nhưng trên mặt anh có chút ngại ngùng, vừa vân vê vô lăng vừa nói: “Tám giờ em vào làm nhỉ?”
Ý tứ của câu nói này là anh sẽ không để cô đến muộn và chuyển đề tài.
Thủy Quang thấy anh phân tâm, đành nói: “Anh lái xe tử tế đi.”
Chương Tranh Lam ngượng ngùng nhưng tâm trạng lại rất tốt, anh đưa túi trà thuốc cho cô. “Em uống trà thuốc này đi, không có tác dụng phụ đâu, còn nữa, hôm nay đừng ăn đồ tanh và đồ cay.”
Cô ngập ngừng rồi nói: “… Cảm ơn!”
“Nói thực lòng, cô gái đó cũng thường thường thôi mà.”
“Cậu đố kỵ rồi chứ gì?”
Tiểu Hà coi như nói được câu tiếng người: “Các anh nói đủ chưa? Sêp thích người thế nào là chuyện riêng của anh ấy, dù sao thì em thật lòng cảm thấy lão đại đang yêu rồi, trực giác của con gái bọn em luôn chuẩn.”
Lão Trương “á” một tiếng, nói: “Lão đại cũng yêu rồi mà tôi vẫn còn độc thân! Đau đớn quá!”
“Lão Trương, chẳng phải cậu vẫn luôn nhớ nhung cô gái hoa khôi của khoa năm đó sao, khó khăn lắm mới ký được hợp đồng kia, sao không nhân đây mà… kết giao với cô ấy?”
“Cút! Cô ấy là thần tượng của tôi!”
Khi m