Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
nhà mình.
“Hoài Nguyệt”, anh nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, vội vàng gọi giật cô lại nhưng do dự mãi, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng hỏi: “Em, có phải cũng giống Tiểu Dã?” Anh hơi đỏ mặt: “Hôm đó, anh không…” Anh biết không nên hỏi cô như vậy nhưng lại thật sự lo lắng.
Hoài Nguyệt lập tức đỏ mặt, không, cô cảm thấy từ đầu đến chân mình đề đỏ rực lên rồi. hai người mặt đối mặt nói chuyện về buổi tối hôm đó như vậy làm cô không thể không cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hành vi phóng đãng của mình.
“Không đâu”, cô vội vàng đáp rồi chạy về nhà như bỏ trốn.
Cơ Quân Đào đứng đằng sau nhìn cô, vội vội vàng vàng lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó không quay đầu lại, sập cửa rầm một tiếng. Tại sao lại hoảng sợ như một cô bé chưa biết đến chuyện đời như vậy, anh cười khổ rồi đi tới, giúp cô nhẹ nhàng đóng cửa vườn hoa lại.
Đêm đó Hoài Nguyệt cũng ngủ không ngon, trong đầu vẫn vang vọng mãi những điều Cơ Quân Dã kể về Cơ Quân Đào.
Cô đã ly hôn hơn một năm, mặc dù đồng nghiệp, bạn bè và cả lãnh đạo đều đối xử không tệ với cô, cũng có khối người thích cô, ái mộ cô, muốn tiến thêm một bước trong mối quan hệ với cô, nhưng không có bất kỳ người nào bày tỏ tình cảm với cô non nớt như Cơ Quân Đào. Anh đau buồn vì cô, anh vui vẻ vì cô. Cô nhớ tới cổ tay quấn băng gạc của anh, mặc dù anh không chịu thừa nhận nhưng rõ ràng Tiểu Dã đã ám chỉ đó là vì cô. Còn cả đêm đó, cô có thể cảm nhận được bàn tay anh vuốt ve cô mang theo bao nhiêu tình cảm, ánh mắt anh nhìn cô quyến luyến và say mê, tình cảm này nồng đậm đến mức làm cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô muốn thuyết phục mình rằng đây chỉ là sự cố chấp của người bệnh trầm cảm, có lẽ sau một thời gian, sự cố chấp biến mất, cảm xúc cũng sẽ biến mất, nhưng ít nhất bây giờ tình cảm này đã làm cô cảm động. Sự cảm động ấy khiến cô càng hoang mang.
Nhưng cô phải cân nhắc rất nhiều vấn đề. Nếu như anh yêu cô nhưng lại chỉ muốn duy trì quan hệ tình nhân thì cô có chịu hay không? Nếu như anh bằng lòng lấy cô thì cô có sợ vấn đề dòng dõi nhà họ Cơ và sợ anh thay lòng đổi dạ sau khi khỏi bệnh hay không? Một vấn đề còn nghiêm trọng hơn là một khi cô và anh lấy nhau, anh ở bên cạnh cô suốt đời, bệnh trầm cảm cũng kéo dài cả đời không thể chữa trị, liệu cô có sẵn lòng sống trong tình trạng nơm nớp lo âu như đi trên băng mỏng như vậy không? Cho dù nhà họ Cơ có thể thuê được cả chục người giúp việc, nhưng cẩn thận mấy cũng có lúc sơ suất, không phải Cơ phu nhân vẫn nhảy lầu tự tử hay sao? Cô, Thương Hoài Nguyệt, có năng lực chăm sóc cả anh và Đậu Đậu hay không?
Hoài Nguyệt suy nghĩ suốt đêm nhưng không tìm ra đáp án. Trời còn chưa sáng đã vội vã ra khỏi nhà, bắt xe buýt đến bến xe rồi lại bắt xe đường dài đến thôn Thanh Sơn thăm Đậu Đậu. Có lẽ khi nhìn thấy Đậu Đậu, những ý nghĩ rối bời này của cô sẽ biến mất. Cô sẽ không còn bị người đàn ông đó mê hoặc, sẽ toàn tâm toàn ý tìm một cuộc sống ổn định cho Đậu Đậu. Cô nhắc nhở chính mình, trước hết phải là một người mẹ rồi mới được phép là một người phụ nữ. Cho dù mình thích Cơ Quân Đào nhưng Đậu Đậu không thể sống trong một gia đình có người bệnh trầm cảm, điều đó sẽ để lại nỗi ám ảnh và tầm ảnh hưởng lớn đối với sự trưởng thành của nó.
Cơ Quân Dã lại yên tâm ngủ ngon một đêm. Trước khi ngủ, cô còn nhiều lần cam đoan với A Thích rằng Nhớ Giang Nam cô uống buổi tối thực ra không phải Nhớ Giang Nam thực sự, bởi vì trước đó cô đã dặn dò Vân Vân giảm lượng rượu đi rất nhiều rồi. Chẳng qua là từ lúc đến tới lúc về, tâm trạng của Hoài Nguyệt đều không yên nên không hề nhận ra tỉ lệ các màu xanh đỏ vàng đã thay đổi rõ rệt.
“Cô nàng Hoài Nguyệt này quá ngây thơ, người khác nói gì cô ấy cũng tin. Cũng chỉ có loại ngốc như anh trai em mới không làm gì được cô ấy, nếu là người khác thì đã cưa đổ cô ấy từ đời nào rồi. Hôm nay, đầu tiên em sử dụng chiến thuật mềm dẻo, miêu tả một hồi cảnh anh trai em khổ sở ăn không ngon ngủ không yên vì cô ấy, quả nhiên cô ấy rất cảm động, một câu cũng không nói được. Sau đó em ám chỉ rằng anh trai em tâm tình không yên vì cô ấy nên đã làm tổn thương chính mình, cô ấy sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Em thấy cô ấy cũng không phải hoàn toàn không có tình cảm với anh trai em, bằng không cũng sẽ không lo lắng như vậy. Anh chờ xem, sáng mai cô ấy đã nghĩ thông suốt thì nhất định sẽ dịu dàng với anh trai em như trước. Nếu hai người bọn họ có thể thành đôi thì em cũng có thể yên tâm sinh con”.
A Thích cười nói: “Anh là bác sĩ tâm lý mà còn không lợi hại bằng em, đợi đến lúc sinh con xong em đến phòng khám của anh làm việc nhé. Bây giờ em nói xem vì sao Hoài Nguyệt không chịu chấp nhận Cơ Quân Đào nào? Anh trai em có tài năng, có tướng mạo, có tiền tài, có địa vị, bao nhiêu phụ nữ chỉ mong sao có thể lấy được anh ấy, vì sao Hoài Nguyệt không chịu? Cô ấy sợ trèo cao à? Thái độ của em, thậm chí thái độ của bố em cũng đã rõ ràng như vậy rồi, đây nhất định không phải vấn đề. Nguyên nhân chỉ có một, chính là cô ấy lo lắng vì bệnh của anh trai em mà thôi. Cho dù trong lòng cũng thích anh trai em nhưng lý trí n