Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
ói với cô ấy rằng làm vợ một người bệnh trầm cảm là một việc rất khổ cực, lúc nào cũng phải toàn tâm toàn ý chăm sóc. Cô ấy còn có một đứa trẻ cần phải lo lắng, cô ấy sợ mình không làm được cho nên mới từ bỏ”.
Nghe vậy, Cơ Quân Dã cau mày nói: “Em cũng nghĩ đến vấn đề này, hay là anh đến nói với cô ấy là bệnh của anh trai em khỏi rồi? Anh là bác sĩ, cô ấy không tin em thì cũng sẽ tin anh”.
A Thích thở dài: “Bây giờ em với anh, ai nói cũng vô dụng! Quan hệ của anh với gia đình em là gì, sao cô ấy có thể dễ dàng tin anh được? Hơn nữa, em lại nói với cô ấy rằng anh trai em đã cắt cổ tay, không phải nghĩa là bệnh tình của Quân Đào đã nặng hơn sao, vì vậy cô ấy càng sợ hãi hơn”.
Cơ Quân Dã tức tối: “Vì sao anh không nói sớm, anh mà nói với em từ trước thì em còn nói với cô ấy nữa làm gì? Thà nói là em nổi điên chém anh ấy cũng không thể nói ra sự thật được. Em vốn lợi dụng lòng trắc ẩn của cô ấy để ép cô ấy tốt với anh trai em hơn một chút, một chút chút thôi cũng được, không ngờ khéo quá hóa vụng, thành ra tự cầm đá phang vào chân mình. Lần này em hại chết anh ấy rồi, lần này chẳng qua là anh ấy nhất thời không chịu nổi. Chẳng lẽ bệnh thật sự tái phát nghiêm trọng như vậy sao?”
Thấy cô mắt mũi đỏ hoe, A Thích vội ôm cô vào lòng an ủi: “Đừng khóc, đừng khóc, biện pháp của em cũng chưa chắc đã vô dụng. Hoài Nguyệt rất dễ mềm lòng. Có lẽ đúng như em nói, thông cảm một chút, quan tâm một chút, thế là thành hai chút, vậy là không rời được nhau nữa. Hai người sẽ từ từ gần nhau hơn, điều này còn hiệu quả hơn việc chúng ta khổ công khuyên bảo. Vẫn nói là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà, từ từ rồi cô ấy cũng sẽ hiểu, thực ra bệnh của anh trai em không đáng sợ như vậy. Được cô ấy quan tâm, tâm tình anh trai em sẽ tốt hơn, nói không chừng bệnh tình cũng sẽ khỏi hẳn, vậy không phải mọi người đều vui sao? Mấu chốt là phải cho hai người bọn họ ở bên nhau nhiều hơn, cứ anh trốn em tránh mãi thì bao giờ mới khá được. Cho nên lúc này em có thai là chuẩn rồi, không phải cô ấy đã đồng ý sẽ nấu cơm cho em sao? Đương nhiên không thể chỉ có em với cô ấy ăn cơm với nhau đúng không? Đến lúc đó gọi anh trai em và anh sang ăn cùng, một lần, hai lần không phải rồi sẽ ổn sao?”
Cơ Quân Dã nín khóc mỉm cười: “Vạn nhất chưa có thì dù có phải độn gối giả vờ có thai em cũng giúp anh trai em lừa Hoài Nguyệt về nhà. Cái cô nàng ngốc nghếch này, hôm nay em đã nói với cô ấy rất nhiều về những thay đổi của anh trai em, không biết cô ấy có yên tâm hơn hay không. Nhưng sau đó lại bị em dọa một trận, nói không chừng lại quên hết rồi. Anh nói xem, nếu buổi tối hôm đó hai người bọn họ thật sự xảy ra chuyện gì đó thì thật tốt. Chúng ta cũng không cần vất vả nghĩ đến mức muốn vỡ đầu như vậy nữa, bảo họ đi thẳng đến ủy ban đăng kí là được rồi”.
A Thích gật đầu nói: “Đúng vậy, đúng vậy, nói không chừng còn có cả Đậu Đậu em rồi, còn sớm hơn cả chúng ta ấy chứ”.
Cho nên ta vẫn nói, bác sĩ tâm lý rất lợi hại, họ có thể thấy những thứ người thường không nhìn, không cảm thấy được. Nhưng bác sĩ tâm lý cũng rất tự phụ, có những phỏng đoán chắc chắn là vô căn cứ.
Hai người nói đến mức khát khô cổ họng, tinh thần rất phấn chấn. Hôm sau thức dạy, Cơ Quân Đào đã vui vẻ đứng trong phòng bếp, thấy hai người đi xuống liền gọi: “Anh đã nấu cháo rồi, cả nhà cùng ăn sáng nào”.
Cơ Quân Dã đắc ý nói nhỏ với A Thích: “Xem kìa, thực ra khổ nhục kế của em cũng không tồi, có hiệu quả ngay rồi đó”. Cô đi tới bên cạnh Cơ Quân Đào, mở vung nồi cơm điện ra nhìn một chút, gật đầu nói: “Không đặc không loãng, vừa xinh. Anh, xem ra buổi tối hôm qua Hoài Nguyệt còn dạy anh nấu cháo nữa đúng không?”
Cơ Quân Đào lập tức đi ra ngoài: “Cơ Quân Dã, em đã ba mươi rồi chứ có phải mới ba tuổi đâu, đừng nói liên thiên nữa được không?”
Cơ Quân Dã nhếch miệng nói: “Cơ Quân Đào, anh ba mươi lăm tuổi chứ có phải mới mười lăm đâu, sao da mặt vẫn còn mỏng như vậy?”
Cơ Quân Đào lập tức đỏ bừng mặt, trông hết sức thảm hại.
A Thích muốn cười nhưng lại sợ Cơ Quân Đào tức giận nên đành phải vừa ho vừa nói với Cơ Quân Đào: “Đừng chấp thai phụ, đừng chấp thai phụ”.
Cơ Quân Dã cũng cười nói: “Đừng giận mà anh, để em gọi Hoài Nguyệt qua, chúng ta cùng nếm thử bát cháo công tử Quân Đào tự tay nấu. Đây chính là chuyện ngàn vàng khó cầu, ngàn năm khó gặp đấy”. Nói rồi cô vừa cười vừa chạy đi gọi điện thoại cho Hoài Nguyệt.
A Thích múc cháo ra bát, nghe thấy tiếng Cơ Quân Dã nói chuyện điện thoại: “Ơ hay cái cô này, suốt ngày trên đường thế không biết mệt à? Có nhớ Đậu Đậu thì Chủ nhật tuần sau đi cũng được mà. Còn dậy từ sáng sớm để bắt xe khách đường dài nứa chứ! Làm gì mà khách sáo thế, bên nhà tôi có những ba cái xe đang để không đây này”.
Cơ Quân Đào đặt rổ rau mầm lên bàn, nghĩ thầm, người phụ nữ này làm sao thoáng cái lại chạy mất rồi? Bất giác anh cảm thấy ủ rũ, chỉ sững sờ nhìn bát cháo trước mặt.
“Vậy để lát nữa tôi tới đón cô, đừng có chen lên xe cho chật chội nữa . Trời nóng như vậy, cô vừa từ Vân Nam về, mới ngủ được vài tiếng, nhất định phải hành hạ