Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

mình đến sinh bệnh mới cam lòng sao?” Cơ Quân Dã lén liếc Cơ Quân Đào, quả nhiêm thấy anh trai đang nhíu mày.
Bêm kia Hoài Nguyệt vội vàng từ chối: “Bên này còn có một đoạn đường núi, chị có thai rồi không được đi đường xóc đâu. Tôi không sao mà, giờ cũng đã đến nơi rồi. Tôi cũng chỉ thăm cháu một lát, ăn trưa xong, Đậu Đậu ngủ là tôi lại về luôn, nếu không lúc tôi đi nó lại khóc lóc không chịu thì khổ lắm”.
“Vậy tôi bảo A Thích tới đón cô, dù sao anh ấy cũng chẳng có việc gì làm”.
“Không cần, không cần, bác sĩ Thích mấy khi được nghỉ ngơi, nên ở bên cạnh cô mới đúng mà”. Hoài Nguyệt biết thừa âm mưu của Cơ Quân Dã, chỉ biết âm thầm kêu khổ.
“Vậy tôi bảo anh trai tôi đến, nhà trường cho sinh viên nghỉ hè rồi, anh ấy nhàn rỗi lắm. Đi xem núi non không chừng còn có thể sưu tầm chút tư liệu thực tế nữa”. Quả nhiên, Cơ Quân Dã lập tức lấn tới, thấy Cơ Quân Đào vẫn cúi đầu không ngừng ăn cháo liền tinh nghịch gắp một đũa rau mầm vào bát anh.
“Tiểu Dã, không cần ai tới đâu. Tôi đã hỏi rồi, một rưỡi chiều có chuyến xe về, lúc đi tôi đã mua vé hai chiều rồi, tiện lắm”. Hoài Nguyệt nói với giọng như van xin. Cô chạy đến Thanh Sơn thăm Đậu Đậu chính là để lấy dũng khí cho mình. Nếu như anh đến thì không phải lại càng nhụt chí hơn sao?
“Thương Hoài Nguyệt, cô nghe cho rõ này. Vé xe cô thích thì cứ mua, dù sao bây giờ xe của anh trai tôi cũng sẽ lập tức xuất phát. Đến lúc đó, đi xe nào về thì tùy cô, nếu cô còn coi chúng ta là bạn thì đừng tách bạch rõ ràng như thế nữa”. Dứt lời, Cơ Quân Dã liền gác điện thoại rồi đắc ý nói với Cơ Quân Đào: “Thế nào, đã đủ bá đạo chưa? Chắc chắn cô nàng này sẽ phải ngoan ngoãn đứng yên ở đó, không dám cử động”.
A Thích cười nói: “Em thế này sao gọi là bá đạo được, phải gọi là ác bá mới đúng”.
Cơ Quân Đào chỉ nhìn em gái không nói gì, trong đầu nghĩ Hoài Nguyệt luôn luôn nói chuyện nhỏ nhẹ, bị Cơ Quân Dã quát một trận như vậy, có khi sẽ sợ tái mặt thật ấy chứ.






Hoài Nguyệt xuống xe khách tại bến xe huyện lỵ rồi chuyển sang xe lam đến thôn Thanh Sơn. Vì mấy năm nay chương trình Nhà nông vui được hoan nghênh nên điều kiện giao thông ở đây cũng rất phát triển, các loại xe lam to nhỏ, cũ mới đều có cả.
Kỳ nghỉ hè năm nay có rất nhiều giảng viên đã nghỉ hưu của đại học A đến đây bao trọn mấy khách sạn nhà nông, hầu như tất cả mọi người đều biết đến đoàn khách này. Một điều làm cô bất ngờ là Đậu Đậu mới đến một tuần nhưng cũng đã trở thành người nổi tiếng. Hầu như ai ai cũng biết cậu bé Đậu Đậu cực kỳ xinh trai đó, gặp Hoài Nguyệt ai cũng nói: “Cô chính là mẹ Đậu Đậu à? Hai mẹ con giống nhau thật”, làm Hoài Nguyệt cảm thấy đúng là mát mặt nhờ con.
Thấy mẹ đến, Đậu Đậu hết sức vui vẻ kéo cô đi giới thiệu các bạn mới của mình. Những em bé nông thôn đó đều nhìn cô, vừa tò mò vừa rụt rè, lí nhí kêu: “Cháu chào cô”.
Vị chủ nhà nhiệt tình hái dưa chuột và luộc một nồi ngô mời cô ăn, lại nói với giáo sư Tần: “Bác thật là may mắn, có một cô con dâu và thằng cháu đích tôn đều đẹp như tranh vẽ”.
Giáo sư Tần thở dài nhìn Hoài Nguyệt, thương cảm nói: “Mới đi xa về đã vội vã đến thăm con trai như vậy rồi, sợ bà với ông nội Đậu Đậu không chăm sóc nó chu đáo à?”
“Được, mẹ tuyệt nhất trên đời!”, Đậu Đậu vừa nịnh vừa thơm lên má mẹ. Giáo sư Tần ở bên cạnh lại không kìm được tiếng thở dài.
Ăn cơm trưa xong thì đã hơn mười hai giờ, Hoài Nguyệt ru Đậu Đậu ngủ rồi tạm biệt ông bà, đi bộ ra bến xe.
Trong túi cô có một tấm vé xe đường dài xuất phát từ huyện lỵ Thanh Sơn lúc một rưỡi chiều. Nếu cô muốn bắt kịp chuyến xe đó thì bây giờ phải bắt xe lam đến huyện lỵ. Cô do dự cầm vé xe.
Cô biết Cơ Quân Đào nhất định sẽ tới đón. Cô có nên chờ anh hay không, có nên đi về cùng anh hay không?
Cô biết rõ mình không chỉ đang lựa chọn một phương tiện giao thông. Một buổi chiều khô nóng, bụi đất bay cuộn lên theo những cơn gió nóng, ve sầu kêu râm ran làm trái tim cô càng thấp thỏm lo âu. Đường đời, không phải nên ngồi trong vườn hoa chậm rãi uống trà chiều, suy nghĩ thấu đáo rồi mới đưa ra lựa chọn hay sao? Tại sao lại luôn phải lựa chọn con đường của cuộc đời trong thời gian và không gian chật chội như vậy? Cô nhớ lại hôm Viên Thanh tới nói với cô rằng cô ta đã mang thai đứa con của Lỗ Phong, đó cũng là một buổi chiều oi bức, cô cũng cảm thấy thời gian và không gian chật chội, chật chội đến mức cô không thể thở được. Hình như tiến lên lùi xuống, sang trái sang phải đều là sai lầm, nhưng nếu không di chuyển thì sai lầm lại còn lớn hơn. Bây giờ, một lần nữa, cô lại bị ép vào một hoàn cảnh như vậy.
Cô đứng trước cổng bến xe, mấy tài xế xe lam đi tới chèo kéo.
“Tiểu thư, có đi huyện lỵ không?”
“Tiểu thư, xe tôi vừa mới vừa sạch sẽ, đi xe tôi nhé”.
“Tiểu thư, ra huyện lỵ chỉ lấy mười tệ, có đi hay không?”
Hoài Nguyệt càng lúc càng sốt ruột đến nỗi toát mồ hôi, cô không biết mình nên làm thế nào, tiếp tục chờ anh hay là đi về một mình theo kế hoạch đã định? Trái tim cô như bị giày vò trong chảo dầ