Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.

u khó có thể lựa chọn được. Một bên là hình ảnh Đậu Đậu làm nũng “Mẹ tuyệt nhất trên đời”, một bên là những băng gạc trên cổ tay Cơ Quân Đào và hình ảnh anh vừa mừng vừa sợ khuyên cô “Đừng lo lắng”.
Cứ đứng một chỗ đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng cô dụi mắt nói với một tài xế: “Đi thôi, tôi phải bắt kịp chuyến xe một rưỡi”. Nói rồi cất bước đi đến bên chiếc xe lam của anh ta.
“Hoài Nguyệt”, Cơ Quân Đào mở cửa xe đi thẳng tới trước mặt cô: “Định về một mình thật đó à?”
Hoài Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, hơi thở đều đều, dáng vẻ khoan thai, hiển nhiên là anh đã đến từ lâu. Trong lòng đột nhiên cảm thấy tức giận một cách khó hiểu, cô hỏi với vẻ mặt hơi khó chịu: “Cơ tiên sinh đến từ bao giờ?”
“Anh vẫn đợi em ở đây, anh muốn xem xem em có đợi anh hay không”. Cơ Quân Đào nhìn cô chằm chằm, thở dài nói: “Xem ra em do dự lâu như vậy rồi cuối cùng vẫn định tự mình đi về”.
Hoài Nguyệt cảm thấy rất tủi thân, cô quay đầu, chán nản nói với anh chàng tài xế vừa rồi: “Đi thôi, nếu không thì tôi lỡ xe mất”.
Thấy sắc mặt cô tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán không biết là vì trời nóng hay vì tức giận, có vẻ đáng yêu hơn bình thường một chút, Cơ Quân Đào cảm thấy không đành lòng, vội nói với tài xế: “Tôi tới đón cô ấy, xin lỗi, không cần đi xe của anh nữa”.
Người vùng núi vốn trung hậu, nghe vậy, anh chàng tài xế liền mỉm cười quay đi.
Hoài Nguyệt hối hận vì mình đã thể hiện hơi quá đáng. Sao có thể cư xử như giận dỗi người yêu với Cơ Quân Đào như vậy, nhất thời lúng túng không ngẩng đầu lên được.
Thấy vậy, Cơ Quân Đào cũng cảm thấy được an ủi, dịu dàng nói: “Anh không tiện đi tìm em khắp trong thôn nên đành phải chờ ở đây, Tiêu Dã gửi mấy thứ cho Đậu Đậu, bây giờ mang đến cho nó được không?”
Thấy Hoài Nguyệt vẫn cúi đầu không nói gì, Cơ Quân Đào lại tiếp lời: “Trước hỏi Đậu Đậu thích cái gì nhưng nó nói chỉ thích ăn cơm, không biết ở đây một thời gian rồi có muốn ăn cái gì khác không. Có điều nghĩ là ở đây sẽ có nhiều trẻ con nên Tiểu Dã đã mua một ít sôcôla vói bánh bích quy, mua cả một thùng xếp hình bằng gỗ với một đống truyện tranh nữa”.
Hoài Nguyệt không khỏi thầm thì một câu: “Xem ra cô ấy có thai thật rồi, trẻ con thích cái gì đều đoán được hết”.
Nghe vậy, Cơ Quân Đào vui vẻ nói: “Thích thì tốt, em dẫn đường đi, anh lái xe đến đó”.
Hoài Nguyệt do dự một lát rồi nói: “Thôi, để em tự mang đi là được”.
Biết cô vẫn còn băn khoăn nên Cơ Quân Đào cũng không gượng ép. Chuyện gì cũng phải làm từng bước một. Từ khi hai người quen biết tới nay, đây là lần đầu tiên Hoài Nguyệt tỏ ra giận dỗi với anh. Điều này cho thấy cô đã không còn khách sáo với anh như trước nữa. Anh lại gọi chính anh chàng tài xế hồi nãy đến, chuyển đồ sang xe lam rồi dặn anh ta lát nữa lại đưa cô về đây. Thấy chỉ đi có mấy trăm mét đã kiếm được số tiền bằng đi ra huyện lỵ, anh tài xế tỏ ra rất vui vẻ, luôn miệng bảo Cơ Quân Đào cứ yên tâm.
Hoài Nguyệt cau mày nhìn đống đồ được chuyển sang xe lam, một đống to toàn đồ ăn và đồ chơi, muốn không để giáo sư Tần nghi ngờ cũng khó. Cô xách hai túi đồ ăn vặt lên định trả lại xe Cơ Quân Đào nhưng thấy Cơ Quân Đào vẫn đang nhìn mình chằm chằm lại thở dài đặt xuống.
Thừa dịp hai ông bà đang ngủ trưa với cháu nội, Hoài Nguyệt liền để đống đồ vào phòng chủ nhà, lấy một hộp sôcôla đưa cho cậu cháu trai bà chủ nhà rồi nhờ bà chuyển phần còn lại cho bà nội Đậu Đậu. Bà chủ nhà tò mò hỏi cô đống đồ này ở đâu ra, cô cũng không biết nên trả lời thế nào, đành ậm ờ cho qua chuyện rồi vội vã đi về.
Xe đi được một đoạn đường, Hoài Nguyệt ngồi tính thời gian rồi đột nhiên nghĩ ra có thể Cơ Quân Đào còn đói: “Anh đã ăn cơm chưa?”
Từ lúc lên xe, cô vẫn không nói lời nào, Cơ Quân Đào đang lo không biết nên làm thế nào, đột nhiên thấy cô hỏi liền đáp vội: “Chưa”. Trả lời xong liền lập tức hối hận, vội bổ sung thêm một câu: “Anh không đói”.
Hoài Nguyệt do dự một hồi, thấy mấy nhà hàng ở vùng nông thôn này thật sự không ổn lắm, liền hỏi: “Anh có ăn ngô không? Ngô ở đây ngon lắm, vừa mềm vừa ngọt, ven đường chỗ nào cũng có...” Cô liếc cái logo nho nhỏ nhưng lại là biểu tượng của sự xa hoa trên ngực chiếc áo phông anh mặc, nếu ngồi ăn ven đường bụi bặm quả thật không thích hợp: “Anh dừng lại ở chỗ ngôi nhà trước mặt kia để em xuống mua, anh ăn một, hai bắp, không lại hạ đường huyết vì đói”.
Lúc này Cơ Quân Đào mới để ý hai bên đường hầu như trước cửa nhà nào cũng có một chiếc nồi lớn đựng đầy ngô luộc nóng hổi. Có lẽ người vùng núi cũng biết người thành phố thích các loại thực phẩm xanh này, có rất nhiều người đã phải dừng xe vì mùi ngô luộc thơm nức mũi.
Anh dừng xe theo lời cô rồi cùng cô xuống xe đi vào nhà người ta. Nhìn dáng vẻ tuấn tú, lịch thiệp của anh, Hoài Nguyệt vô thức muốn ngăn lại nhưng chỉ mấp máy môi rồi lại không nói nữa. Cô cúi xuống chiếc nồi lớn trước cửa, chọn một bắp ngô nhìn tương đối non, cầm lên ngửi ngửi rồi bóc lóp vỏ ngoài đưa cho anh.
“Em không ăn à?” Cơ Quân Đào cầm lấy, sau đó bẻ non nửa bắp ngô đưa cho cô: “Em cũng ăn một chút đi”.
Hoà


Polly po-cket