Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
i cười ồ. Trần Thụy Dương cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, anh nhìn Giả Bảo Ngọc với một cảm giác gần như mong mỏi, anh chưa từng nghĩ sẽ có lúc mình lại muốn được một em bé để ý tới như bây giờ. Nếu được như vậy thì anh sẽ có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh người phụ nữ đó để hát lên tâm nguyện của chính mình.
“Chú này!” Giả Bảo Ngọc chỉ vào một thanh niên đứng ở hàng đầu, có thể là một giáo viên dẫn đội: “Chú ấy rất đẹp trai!”
Nam giáo viên trẻ tuổi thoải mái đi lên sân khấu cùng hát với Hoài Nguyệt, giọng hát của Hoài Nguyệt vui tươi, giọng hát của giáo viên nam réo rắt, phối hợp với nhau rất ăn ý làm tiếng vỗ tay bên dưới vang lên không dứt.
Trần Thụy Dương vừa vỗ tay vừa bất mãn nghĩ: “Cái thằng Giả Bảo Ngọc này không biết mắt mũi để đâu, nói thế nào thì mình cũng đẹp trai hơn gã kia cơ mà!” Cực kỳ buồn bực, Trần Thụy Dương lại hối hận vì sao mình không chen lên phía trước giơ tay, dù sao cũng chỉ là trò đùa, mọi người sẽ chỉ cảm thấy mình làm lãnh đạo rất bình dị, gần gũi, vì sao mình phải chột dạ như vậy làm gì? Thân phận, thân phận, trước sau gì cũng có ngày mình khổ vì cái chữ thân phận này mà thôi.
Không biết vì sao Tôn Hiểu Luy vẫn chưa đến thay ca cho Hoài Nguyệt. Hoài Nguyệt đã theo trại hè trọn mười ngày, đến khi đưa bọn nhỏ lên máy bay rồi trở về Ban Biên tập thì đã là thứ Sáu. Vừa thấy Hoài Nguyệt, Tư Tư đã vội vã hỏi: “Em đi trại hè hay là đi dự hội nghị quốc tế đấy? Vì sao cả điện thoại di động cũng không bật? Hôm nào Cơ Quân Dã cũng tìm em, không biết là có việc gì!”
Hoài Nguyệt nói: “Em cũng đang bực lắm đây, chắc là pin điện thoại của em có vấn đề rồi. Sạc suốt đêm mà gọi một, hai cuộc là lại hết pin rồi. Mấy hôm nay không có thời gian, tối nay phải đi mua cái điện thoại mới thôi”.
Tư Tư trêu chọc: “Rốt cuộc Cơ Quân Dã tìm em có việc gì? Lần trước hỏi thăm chị về lịch trình của bọn em ở Vân Nam, mấy hôm nay ngày nào cũng gọi điện suốt như đòi nợ ấy. Không phải em nợ tiền cô ta đấy chứ?”
Hoài Nguyệt gượng cười nói: “Tiền thì em không nợ, chỉ nợ mấy bữa cơm thôi”. Nhớ tới anh em nhà họ Cơ, cô lại thấy có chút không thoải mái.
Hết giờ làm, Hoài Nguyệt đến một cửa hàng sửa chữa điện thoại di động. Mở máy ra mới phát hiện có một điểm tiếp xúc không tốt, nhân viên cửa hàng chỉ loay hoay một lát rồi trả lại máy cho cô: “Còn dùng được một thời gian nữa, có điều cái này cũng cũ quá rồi, hay là đổi một cái mới đi”.
Hoài Nguyệt nghĩ, có bao nhiêu số điện thoại đang lưu trong máy như vậy, giờ đổi điện thoại khác lại phải nhập lại tất cả, nên lắc đầu đi ra khỏi cửa hàng, về đến nhà, nhớ đến việc Cơ Quân Dã gọi điện thoại, cô vội vã sắp xếp lại một số đồ đạc mang về từ Vân Nam. Toàn bộ đều là những thứ định mang về căn nhà ngoại ô. Hoài Nguyệt đang chuẩn bị đi ra cửa bắt xe thì điện thoại của Cơ Quân Dã lại gọi tới.
Thì ra mấy bữa nay Cơ Quân Đào cảm lạnh, sợ lây bệnh cho bà bầu Cơ Quân Dã này nên không chịu cho cô và A Thích đến thăm. Cơ Quân Dã lo lắng cho bệnh tình của anh trai, muốn hỏi một chút xem cuối tuần Hoài Nguyệt có về không thì qua xem bệnh tình nặng đến đâu giúp cô.
Hoài Nguyệt biết lời này của Cơ Quân Dã nhiều nhất cũng chỉ có 50% là sự thật, nói không chừng còn không được đến 50%. Cô ấy có thai không thể đi thăm người bệnh được chẳng lẽ A Thích cũng không thể đến sao? Có điều vừa rồi mình vội vã thu dọn đồ đạc để về ngoại ô như vậy là vì cái gì? Cô không dám nghĩ thêm, bây giờ đã được Cơ Quân Dã nhờ thì càng có cớ lừa mình dối người.
Lúc Hoài Nguyệt về đến căn nhà liền kề thì đã gần chín giờ tối, Cơ Quân Đào đang rầu rĩ ngồi ngẩn người dưới hành lang. Tuy trong nhà có lắp điều hòa nhưng cả ngày ở trong nhà cũng không thoải mái, thừa dịp buổi tối có gió, Cơ Quân Đào liền ra ngoài ngồi hít thở. Lần này Cơ Quân Dã không hề lừa Hoài Nguyệt, quả thật Cơ Quân Đào đang bị cảm lạnh, mặc dù không nghiêm trọng nhưng anh chẳng muốn gặp ai nên cũng không cho Cơ Quân Dã và A Thích tới nhà ầm ĩ khiến anh thêm đau đầu.
Mấy ngày nay anh tự nhốt mình trong phòng vẽ cả ngày lẫn đêm, cố gắng giải phóng nỗi đau buồn và sự tuyệt vọng của anh qua từng nét vẽ. Tiểu Dã nói, nếu anh vẫn có thể chăm chỉ như bây giờ thì chắc chắn sẽ nhanh chóng dương danh thiên hạ. Dương danh thiên hạ thì sao? Anh thất vọng nghĩ, có thể đổi được tình yêu của cô ấy không? Anh đứng dậy, nhìn ra con đường nhỏ chạy ngang trước cửa một lần cuối theo thói quen, dụi mắt, lại nhìn lần nữa. Không sai, lần này không phải ảo giác, Hoài Nguyệt đang đeo một chiếc túi to đi tới từ phía cuối con đường nhỏ, hình như cái túi hơi nặng, còn cô thì có vẻ khá mệt.
Không một chút nghĩ ngợi, Cơ Quân Đào chạy xuống bậc thềm, đẩy cổng vườn hoa ra, chạy tới đỡ lấy chiếc túi trên vai cô. Thật sự hơi nặng, anh không vui hỏi: “Em đến đây bằng gì?”
Hoài Nguyệt bị hành động quá tự nhiên của anh làm cho sững sờ, buột miệng đáp: “Ngồi xe buýt”.
“Nặng như vậy sao không gọi taxi?” Cơ Quân Đào nghiêm mặt nói: “Nếu như không gọi được xe thì đ