Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2225 lượt.

i Nguyệt đỏ mặt, chần chừ nhận lấy. Ngô rất thơm, cắn một miếng quả nhiên vừa ngọt vừa mềm. Bà già bán ngô cười tủm tỉm nhìn hai người bọn họ, mặt Hoài Nguyệt càng đỏ hơn, cô quay người nhìn ra ngoài đường.
Lúc bẻ ngô đưa cho Hoài Nguyệt, vốn Cơ Quân Đào cũng không suy nghĩ gì nhiều, chẳng qua là vì anh không quen ăn một mình trước mặt phụ nữ. Nhìn thấy Hoài Nguyệt đỏ mặt, anh mới nhận ra hành động này quả thật cũng hơi mập mờ. Lúc này thấy dáng người xinh đẹp của cô đứng bên ruộng ngô, trong lòng anh lại cảm thấy rất xúc động. Cố đè nén sự xao động trong lòng xuống, Cơ Quân Đào hỏi: “Đậu Đậu ở đây có vui không?”
“Vui lắm, vốn em còn sợ nó không quen, không ngờ nó lại như cá gặp nước. Mới ở đây một tuần mà tất cả già trẻ trong thôn đều biết nó và gọi nó là cậu bé váng đậu”. Nụ cười nở trên môi Hoài Nguyệt, nói đến Đậu Đậu, sắc mặt cô đã trở nên tự nhiên hơn nhiều.
“Cái gì mà váng đậu?” Cơ Quân Đào không hiểu.
“Lúc đầu em cũng nghe không hiểu, hỏi ra mới biết thì ra có một hôm nó gặp một bà lão rất già trên đường, nó bảo mặt bà già đó nhăn như váng đậu, thoáng cái cả thôn đã biết rồi. Suốt ngày có người cười đùa kéo da mặt mình hỏi nó xem mặt mình giống cái gì”, Hoài Nguyệt nói: “Già trẻ lớn bé ở đây đều coi nó như bảo bối, giờ nó còn nghịch hơn trước nhiều”.
“Đậu Đậu là một đứa bé thông minh, nó biết mọi người thích nên mới nghịch như thế”, Cơ Quân Đào ý tứ sâu xa: “Thông minh hơn mẹ nó”.
Hoài Nguyệt quay mặt qua chỗ khác, một hồi lâu mới nói: “Nó là trẻ con không hiểu chuyện, cuộc sống đâu có thoải mái như vậy. Trước kia mẹ nó không biết, sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy bây giờ mẹ nó mới biết, cho nên không thể không cẩn thận từng chút một được”.
Cơ Quân Đào chỉ nhìn cô không lên tiếng. Hiển nhiên cô ấy cũng không ghét mình nhưng lại không chịu chấp nhận mình, chắc chắn phải có nguyên nhân. Nếu như thực sự vì bệnh tình của mình, thì có phải chỉ cần mình sống khỏe mạnh để cô ấy nhận ra mình đang bình phục, như vậy một ngày nào đó cô ấy sẽ có thể yên tâm ở bên mình hay không?
Hai người yên lặng nhìn một chiệc xe con chạy qua rất nhanh cuốn theo một đám bụi đường.
“Sao thế em?” Cơ Quân Đào để ý thấy sắc mặt Hoài Nguyệt hơi thay đổi.
“Chiếc xe đó trông quen quen”, Hoài Nguyệt dừng lại một lát: “Chúng ta đi thôi”. Đó là xe của Lỗ Phong, cô chắc chắn không nhìn lầm. Nhìn thấy Lỗ Phong chạy đến thôn Thanh Sơn, nhớ đến lời giáo sư Tần, cô không thể không nghi ngờ anh ta đến đây là vì mình.
Cơ Quân Đào hơi nhếch môi. Chúng ta? Đúng là nghe mà vui như mở cờ trong bụng.






Hoài Nguyệt vừa mới đến cơ quan đã bị Phó Tổng biên tập Lưu gọi vào văn phòng. Thấy ông ta cười như Phật Di Lặc, Hoài Nguyệt thầm lo lắng.
Quả nhiên ông ta cười tít mắt nói với cô: “Có nhiệm vụ của Ban Ngoại vụ giao, năm nay tòa soạn chúng ta sẽ phải đứng ra tổ chức trại hè thiếu niên Hoa kiều mang tên “Chuyến đi Hoa Hạ”, thời gian mười ngày, ngày mai khai mạc. Chuyện này chủ yếu là do công ty lễ nghi làm, văn phòng chúng ta cũng phải đưa mấy người sang hỗ trợ. Bây giờ tất cả mọi việc đã chuẩn bị xong nhưng tối hôm qua đột nhiên bà ngoại của Tôn Hiểu Luy mất, cô ấy phải về quê chịu tang. Hiện nay chưa tìm được người thay thế nên lãnh đạo tòa soạn đã bàn bạc và quyết định điều cháu sang làm thay cô ấy vài ngày”.
Hoài Nguyệt cau mày nói: “Cháu vốn không hiểu gì về việc này, chuyện xảy ra đột ngột quá, sợ rằng không làm được việc”.
“Không sao, không sao, các công việc cụ thể do Chủ nhiệm Trương của văn phòng công ty lễ nghi chịu trách nhiệm. Công việc của Tôn Hiểu Luy là phụ trách đối ngoại, phải liên lạc với các đơn vị và cá nhân đến tham quan trước một ngày. Thực ra tất cả đều đã liên lạc xong từ sớm rồi, còn có cả hướng dẫn viên giúp đỡ cháu nữa, không có việc gì khó khăn đâu”.
Hoài Nguyệt không hiểu, hỏi: “Có mỗi việc như vậy mà văn phòng tòa soạn còn phải cử một người sang ạ? Việc này thì ai làm mà chả được?” Cô rất khó chịu, mình là biên tập viên mà, tại sao lại bị biến thành nhân viên tạp vụ của văn phòng? Mà còn không bằng tạp vụ nữa, chỉ là dự bị của tạp vụ thôi.
Ánh trăng rất đẹp, sao sáng đầy trời, tiếng hát và tiếng cười từ hội trường vọng lại xa xa. Hoài Nguyệt cất tiếng hát khe khẽ, cảm thấy thoải mái hơn bất cứ lúc nào.
Cách đây chưa lâu, chính mình cũng là một thiếu niên giống như bọn họ, vui vẻ không biết đến u sầu là gì, tin rằng tất cả mọi người trên thế giới đều toàn tâm toàn ý yêu mình. Mà khi đó mình quả thật cũng được mọi người thương yêu hết lòng bao gồm bố mẹ, giáo viên, bạn bè. Có lẽ một cô bé dịu dàng xinh đẹp lại còn thông minh như cô là ước mơ của rất nhiều cậu bé. Ngày nào cô cũng nhận được thư tình trong ngăn bàn, ngày lễ nào cũng nhận được đủ loại sôcôla. Đáng tiếc là khi đó cô không hiểu gì hết, sôcôla thì chia sẻ với các bạn thân, thư tình bị mẹ vội vã tịch thu như gặp đại địch, còn cô thì vẫn thản nhiên đứng bên cạnh nhìn mẹ mà không nghĩ ngợi gì.
“Ôi!” Cô thở thật dài, có phải vì lúc đó cô quá


Old school Easter eggs.