Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
ngây thơ nên trời mới phải trừng phạt sự vô tình của cô, khiến con đường đi của cô bây giờ trở nên gian nan như thế?
“Hoài Nguyệt”, Trần Thụy Dương đuổi theo phía sau: “Sao lại đi dạo sân bóng một mình mà không tham dự liên hoan với mọi người?”
“Em đang định tới đó đây”. Hoài Nguyệt mỉm cười với anh: “Giám đốc Trần không yên tâm về công việc ở đây hay sao mà buổi tối vẫn còn tới thế này?”
“Nhàn rỗi không có việc gì nên đến xem thế nào”. Trần Thụy Dương cúi đầu nhìn, Hoài Nguyệt mặc một chiếc váy liền áo không tay màu tím nhạt. Một cơn gió đêm nhè nhẹ thổi qua, chất vải mỏng manh mềm mại dán sát vào người, để lộ những đường cong lung linh đẹp đến mê hồn dưới ánh trăng, đủ khiến tim người ta đập thình thịch.
Anh hơi bối rối thu ánh mắt lại, ho một tiếng, hỏi: “Phải chạy đi chạy lại suốt ngày có mệt không?”
“Cũng bình thường ạ! Trước kia em cũng chưa bao giờ được xem quá trình làm giấy cả, hôm nay được tận mắt theo dõi, cảm thấy rất thú vị. Còn có bọn nhỏ nữa, đứa nào cũng rất đáng yêu. Cả bọn tranh nhau gọi em là chị Hằng, tinh nghịch không khác gì Đậu Đậu”. Hoài Nguyệt nói, rất hưng phấn: “Có một cậu bé đến từ New Zealand, mới bảy tuổi, tên tiếng Anh là Tom, tên tiếng Trung là Giả Bảo Ngọc. Nó nói ông nội rất thích Hồng lâu mộng nên mới lấy cho nó cái tên này, em buồn cười chết mất”.
Hoài Nguyệt vừa nói vừa bật cười, hai hàng lông mày cong cong, có vẻ rất vui. Trần Thụy Dương nhìn cô, khóe môi bất giác giãn ra: “Lúc đầu hơi buồn đúng không? Tài nữ của chúng ta cảm thấy tủi thân khi bị cử đi làm tạp vụ?”
“Có một chút”, Hoài Nguyệt thành thật gật đầu, nụ cười vẫn chưa tắt: “Có điều bây giờ em phải cảm ơn sự sắp xếp của lãnh đạo! Cả ngày ngồi trong văn phòng đến ma mị đầu óc, đến chơi với đám trẻ con này, cảm thấy mình cũng trẻ ra bao nhiêu”.
“Em mới bao nhiêu tuổi mà nói cứ như ra vẻ người già thế?” Trần Thụy Dương cười nói: “Mới từ Vân Nam về đã không muốn ngồi văn phòng rồi. Cứ như trẻ con, chơi đến mức không còn muốn làm việc nữa à?”
“Em thích Lệ Giang, nghe họ tụng kinh, có cảm giác an yên tự tại, thích mặc váy đỏ thẫm đẫm sắc hồng trần, nhìn núi tuyết Ngọc Long xa xa, thích xem dòng suối trong vắt chảy qua trước cửa, hư hư thực thực. Cuộc sống cần phải có những cảm giác như vậy. Không nên quá hiện thực nhưng lãng mạn quá cũng không nên, phải vừa thực tế vừa lãng mạn. Chỉ cần thiếu một thứ thôi là cuộc đời sẽ không còn thú vị”. Hoài Nguyệt nói một hồi rồi lại mỉm cười: “Xin lỗi, em lại bắt đầu khoe chữ rồi! Bệnh nghề nghiệp của dân khoa Văn mà, mong lãnh đạo lượng thứ”.
Gương mặt Trần Thụy Dương bị bóng đêm che khuất, một lúc sau mới thấy lên tiếng với giọng khàn khàn: “Không lượng thứ được”.
Mới chỉ một thoáng dịu dàng mà đã làm cho người ta xao xuyến, động lòng, anh sao có thể lượng thứ cho việc cô xinh đẹp như vậy được?
Âm thanh rất nhẹ, rất nhẹ, bị một cơn gió đêm thổi tan, rốt cuộc chẳng ai nghe thấy.
Hai người đi vào hội trường, buổi liên hoan văn nghệ đang đến lúc cao trào. Giả Bảo Ngọc đang líu lưỡi đọc “Lúa nếp là lúa nếp làng, lúa lên lớp lớp như là lúa non” đến toát mồ hôi, mọi người phía dưới thì cười ngặt nghẽo. Hoài Nguyệt chăm chú lắng nghe, lúa nếp không ra lúa nếp, lúa non chẳng thành lúa non mà chỉ thấy lúa lếp với lúa lon. Cô cười đến đau bụng, vừa ôi chao vừa ho sặc sụa, còn giơ ngón tay cái lên với Giả Bảo Ngọc trên sân khấu. Trần Thụy Dương nhìn cũng thấy buồn cười, vội tìm một chai nước, đưa cho cô và nói: “Đừng cười nữa, ho đến thế này rồi mà vẫn còn cười!”
Giả Bảo Ngọc nhìn thấy Hoài Nguyệt liền sáng mắt lên, còn chưa đọc xong đã chạy từ trên sân khấu xuông kéo cô lên, vừa đi vừa cầm micro nói: “Tôi giới thiệu cho mọi người một chút, đây là em họ Lâm Đại Ngọc của tôi”.
Mọi người dưới sân khấu cười bò ra, Hoài Nguyệt cười cười xoa đầu Giả Bảo Ngọc hỏi: “Sao cô lại trở thành em họ Lâm Đại Ngọc của cháu rồi? Không phải cháu vẫn gọi cô là chị Hằng à?”
Giả Bảo Ngọc nghiêm trang hát một câu: “Lâm muội muội từ trên trời rơi xuống” rồi đắc ý nói: “Cô là chị Hằng, không phải là từ trên trời rơi xuống hay sao?”
Hoài Nguyệt liên tục khen cậu bé thông minh, cô thơm má Giả Bảo Ngọc định đi xuống nhưng Giả Bảo Ngọc không nghe, nói: “Mời Lâm muội muội hát cho mọi người nghe một bài. Song ca Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc được không?”
Hoài Nguyệt nhịn cười, cố gắng tỏ ra nghiêm túc: “Giả Bảo Ngọc muốn cùng Lâm Đại Ngọc hát bài gì?”
Giả Bảo Ngọc nói: “Hát bài Vợ chồng chung tay xây tổ ấm, ông nội cháu nói Lâm muội muội nên được gả cho Giả Bảo Ngọc”.
Hoài Nguyệt bật cười, bọn trẻ con lớn lên ở nước ngoài, đúng là học kiểu thập cẩm, thứ gì cũng biết một ít. “Được, chúng ta hát bài này nhé”.
Lần này đến phiên Giả Bảo Ngọc khó xử. Cậu ta vốn không biết hát nhưng lại không chịu tha cho chị Hằng xuống sân khấu, cậu bắt đầu đứng trên sân khấu nhìn xuống để chọn người, chỉ định lên hát thay. Một số giáo viên nam bên dưới tranh nhau giơ tay đòi lên biểu diễn, Giả Bảo Ngọc cố ý tỏ vẻ rất người lớn đi tới đi lui đánh giá các ứng cử viên làm mọi ngườ