Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

huộc, nhưng không thể gọi ra được tên của người ấy. Nhìn thấy anh đấm không ngừng lên mặt và lên người Tống Tử Đồng, cô lao tới giữ người ấy lại. Cô cảm nhận được rõ ràng những giọt nước mắt đang không ngừng trào ra, trái tim dường như vừa bị búa đập vào một cái, nhưng rốt cuộc cô vẫn không hiểu vì sao lại như vậy.
Người ấy lau những giọt nước mắt trên gương mặt cô, cô cuối cùng cũng đã có thể nhìn rõ khuôn mặt của anh, một cái tên như trực sẵn nơi cửa miệng, sẵn sàng thốt ra, nhưng người ấy đã nhanh chóng kéo cô vào lòng, giữ chặt vai cô, cô gần như không thở được. Người ấy nói “Trong mắt em chưa bao giờ có tôi, nhưng sau từng ấy năm, tôi vẫn không thể nào quên được em. Kiều Ưu Ưu, em thắng rồi, kiếp này anh thua trong tay em.”
Kiều Ưu Ưu trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng đau đớn, Trử Tụng buông cô ra, biểu cảm trên gương mặt anh rất kỳ lạ như đang khóc vậy, nước mắt đong đầy khóe mắt anh. Kiều Ưu Ưu muốn nắm chặt lấy tay anh nhưng dáng hình anh càng ngày càng xa, cô muốn chạy đuổi theo nhưng lại không thể nào cử động được. Kiều Ưu Ưu vô cùng sợ hãi, cứ như Trử Tụng sẽ biến mất không bao giờ quay trở lại vậy, cô muốn gọi tên anh nhưng cổ họng lại không thể phát ra âm thanh nào cả. Không được, cô không thể không có Trử Tụng, tuyệt đối không thể!
“Không được… Đừng đi… Đừng, đừng!”
“Ưu Ưu!”
“Không được!”
“Ưu Ưu tỉnh lại đi, Ưu Ưu?” Kiều Ưu Ưu không ngừng nói mê, bà Kiều đau lòng kéo tay cô, gọi tên cô.
“Trử Tụng!”
Kiều Ưu Ưu bỗng nhiên gọi tên Trử Tụng, bất thình lình ngồi bật dậy khỏi giường bệnh, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi, toàn thân run rẩy, tim đập liên hồi.
Bà Kiều ôm lấy cô, bà biết có thể cô vừa gặp phải ác mộng, tay bà nhẹ nhàng xoa lưng cô, bà an ủi cô: “Không sao đâu Ưu Ưu, Trử Tụng sẽ về ngay thôi mà.”
Kiều Ưu Ưu nuốt nước bọt, lấy vạt áo lau nước mắt, cô nhìn khắp căn phòng, toàn một màu trắng, cúi đầu nhìn bộ quần áo đang mặc trên người, cô nhấp nháy mắt, ngỡ ngàng quay ra hỏi bà Kiều: “Mẹ, con bị sao thế này?”
Bà Kiều âm yếm vuốt nhẹ mái tóc cô: “Không có chuyện gì đâu.”
“Phải rồi, đứa bé.” Kiều Ưu Ưu sờ lên bụng mình, kích động kéo tay bà Kiều lo lắng hỏi: “Có phải là đứa bé? Đứa bé sao rồi?”
“Đứa bé vẫn khỏe, vẫn còn vẫn còn, con yên tâm đi.”
“Con nhớ hôm qua, bụng con rất đau, con sợ lắm, con cứ tưởng đã mất đứa bé rồi.” Kiều Ưu Ưu nói rồi khóc nức nở.
Bà Kiều ôm lấy cô an ủi: “Không sao, không sao rồi, bác sĩ nói đứa bé vẫn khỏe, mẹ không lừa con đâu, nín đi nào, con khóc nhỡ lại động thai thì sao? Phụ nữ mang thai phải luôn giữ tâm trạng tốt. Đừng khóc nữa, nghe lời mẹ nào.”
Vậy, tại sao bụng con tự nhiên lại đau như vậy? Không có dấu hiệu gì cả.” Kiều Ưu Ưu vẫn rất lo lắng, trong lòng cảm thấy không yên, cô cảm giác đã có chuyện gì đó không hay xảy ra.
“Bác sĩ nói, con bị áp lực lớn, lại làm việc nhiều quá, công việc tạm thời gác sang một bên, sức khỏe của con vốn đã yếu rồi, mang thai rồi mà không biết giữ gìn sẽ rất dễ xảy ra chuyện, xuất viện sẽ chuyển về nhà ở luôn, nhỡ đâu lại xảy ra chuyện như lần này, bố mẹ không kịp đến đón con thì sao?”
“Hôm qua ai đã đưa con vào viện thế ạ? Hình như con đã gặp anh hai.”
“Ừ!” Bà Kiều thở dài: “Lúc con gọi cho mẹ, mẹ cũng cuống hết cả lên, gọi báo ngay cho anh con, may mà anh con tới kịp, bác sỹ nói muộn thêm tí nữa đứa bé khó mà giữ được.”
Kiều Ưu Ưu sợ hãi đặt tay lên bụng, may mà không có chuyện gì, đứa bé vẫn còn, nếu không Trử Tụng sẽ oán trách cô, ngay cả cô cũng không thể tha thứ cho mình.
“Anh con đâu rồi ạ?"






“Vừa đi rồi, tối qua, cả nhà đều ở đây, bố mẹ chồng con rất lo cho con nên cũng ở lại đây chăm con cả đêm, mẹ vừa bảo họ về nghỉ rồi.”
Kiều Ưu Ưu cúi đầu, với vẻ có lỗi cô nói: “Để mọi người phải lo lắng như vậy, con không phải là một người mẹ tốt, đến đứa bé trong bụng cũng không chăm sóc tốt.”
“Con gái ngốc, đứa bé nằm trong bụng, mắt thường làm sao biết được nó có khỏe hay không? Nghe lời mẹ, chuyển về nhà ở, một mình con như vậy bố mẹ không yên tâm.”
Kiều Ưu Ưu nghe lời, không còn vẻ tùy hứng, sau này cô không những phải có trách nhiệm với bản thân mà còn cả bảo bối trong bụng nữa.
Bà Trử giúp chồng mặc áo khoác, ông vẫn không nói câu gì, bà Trử cuối cùng không nhịn được liền hỏi trước: “Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Ông Trử quan tâm hỏi cô: “Con thấy đỡ hơn chưa?”
“Vâng, con không sau ạ, đã làm bố mẹ phải lo lắng rồi.”
“Không sao là tốt rồi, sau này nên chú ý hơn. Hôm qua bố có nói chuyện với bố con, hay con xin chuyển sang bộ phận khác làm việc, đợi đến sau khi sinh cháu rồi quay lại làm việc sau, như vậy có được không?” Cả ông Trử và ông Kiều đều biết rằng, với tính cách của Ưu Ưu, cô sẽ không thể từ bỏ công việc của mình, nếu miễn cưỡng sẽ khiến cô không vui, chi bằng rút lui để lần sau hãy nhắc lại.
Kiều Ưu Ưu gật đầu: “Con nghe theo mọi người.”
Bà Kiều đứng dậy, tránh chỗ phía trước giường bệnh, “Ông Trử qua đây ngồi đi.”
Ông Trử nhẹ nhàng


Insane