Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
cô, quen Tả Khiên cũng là do Kiều Ưu Ưu. Nhưng trước khi xảy ra một loạt những chuyện như ly hôn, cô thực sự không tiếp xúc nhiều với anh. Thời gian gần đây Tả Khiên đối với cô rất tốt, nhưng cô biết bọn họ không thể được, Tả Khiên lại hoàn toàn không nghe những lời cô nói, chẳng còn cách nào khác cô đành đến nhờ Kiều Ưu Ưu giúp đỡ, mong Ưu Ưu có thể giúp cô khuyên Tả Khiên.
“Cậu không biết à? Anh ta và chú út nhà tôi, đã bị đồn từ lâu rồi đấy!” Kiều Ưu Ưu cố ý thêm mắm thêm muối nói: “Đến bây giờ mẹ chồng mình còn làm mặt nặng mày nhẹ với Trử Tư cơ.”
“Không phải chứ?”
“Tình tiết bên trong thì mình làm sao mà nắm được.”
Kiều Ưu Ưu thấy sắc mặt Trì Lâm đang ngày càng xấu đi, biết ngay Trì Lâm nói nhưng không nghĩ vậy. Tả Khiên đẹp trai như thế, lại có tài năng, bình thường chẳng quan tâm tới cái gì, nhưng khi có chuyện lớn xảy ra lại không bao giờ tùy tiện cẩu thả, điều quan trọng nhất là… Thủ đoạn theo đuổi con gái thì nhiều đủ kiểu, lòng dạ có sắt đá thế nào đi chăng nữa thì cũng bị anh làm cho dao động.
Thế nhưng để Trì Lâm cho anh ta, Kiều Ưu Ưu quả thật rất không yên tâm, Trì Lâm đã bị tổn thương một lần trong chuyện tình cảm, cô không muốn để cô ấy lại nhảy vào lò lửa khác một lần nữa. Tả Khiên không biết chừng chỉ là thích sự mới lạ nhất thời, đợi tới khi anh ta chán rồi, anh ta có thể sẽ phủi mông quay người đi mất, thế nhưng Trì Lâm thì phải làm sao? Vì thế cách tốt nhất là tiêu diệt ngay mầm mống của chuyện này từ khi còn trong trứng nước.
Kiều Ưu Ưu tự nhủ trong lòng rằng: “Mình xin lỗi Trì Lâm, sau này mình nhất định sẽ chọn một người tốt cho cậu, Tả Khiên thực sự là không được.”
Sau đó vài ngày, Trì Lâm càng cố tránh Tả Khiên hơn, chỉ cần dùng đầu ngón chân thôi anh cũng có thể đoán ra, chắc chắn là do Kiều Ưu Ưu đã nói gì với Trì Lâm. Tả Khiên giận quá liền tới chặn trước cửa nhà Ưu Ưu, xông lên trước mặt cô trút giận, chẳng thèm quan tâm tới việc người ta là phụ nữ mang thai. Kiều Ưu Ưu cũng tức giận, nhìn anh vò đầu bứt tai nhảy dựng lên.
“Tôi không biết, cô phải giải thích rõ ràng chuyện này cho tôi! Tôi là gay lúc nào? Mắt nào của cô nhìn thấy rồi? Trử Tư là chuyện của anh ta, liên quan gì tới tôi?”
“Ai bảo anh thích chơi bời với chú ấy!” Kiều Ưu Ưu chậm rãi nói.
“Cô cố tình hại tôi, kiếp này mà tôi không lấy được vợ, tôi sẽ nói đều là tại cô!”
“Anh phải nói rõ ràng nhé!” Kiều Ưu Ưu trợn tròn mắt vội vàng làm rõ mối quan hệ, “Chuyện anh không cưới được vợ chẳng phải tại tôi, năm đó anh và Trử Tụng đánh nhau cũng chẳng phải do anh có ý gì với tôi, hai chúng ta chẳng có quan hệ gì cả.”
“Mẹ kiếp, tôi chỉ muốn cho cô một trận!”
“Cho đi, dù sao cái bụng tôi lúc này cũng đang được cả hai nhà mong ngóng, có chuyện không may gì xảy ra thì tôi không giúp được anh đâu.”
Cánh tay Tả Khiên đã giơ lên rồi, cuối cùng lại không thể không hạ xuống. Tả Khiên châm một điếu thuốc, không ngừng hít mạnh, chẳng may lại bị sặc khói, dựa vào tường ho mạnh liên tục.
Kiều Ưu Ưu hơi mềm lòng, nhưng cô không thể dao động được. Cô tiến gần lại và nói: “Bắc Kinh có bao nhiêu cô gái, Tả thiếu gia anh chỉ cần vẫy tay thôi là có cả đám con gái tranh nhau chạy tới chỗ anh, trẻ trung xinh đẹp, thuần khiết, gợi cảm, chẳng thiếu loại nào. Trì Lâm chỉ là một phụ nữ bình thường đã ly hôn, anh hãy giơ cao tay buông tha cho cô ấy đi được không?"
Mắt Tả Khiên đã hơi rơm rớm, anh nhìn Kiều Ưu Ưu: “Buông tha cho cô ấy, thế ai buông tha cho tôi?”
Kiều Ưu Ưu nói hơi lắp bắp: “Thế, thế dù sau tôi cũng sẽ không giúp anh, để anh tự giải quyết.” Ném lại một câu xong Kiều Ưu Ưu quay người bỏ đi. Cô quả thực đã bị bộ dạng của Tả Khiên lúc này làm cho sợ hãi, đúng là lần đầu tiên nhìn thấy, thậm chí cô còn nghi ngờ hành động của mình không biết có đúng không.
* * *
Có lẽ là do chuyện của Trì Lâm và Tả Khiên nên cô cũng không còn tâm trạng ăn uống, cả ngày chẳng muốn ăn gì, cô giúp việc nói mãi cô mới ăn một bát cháo, nhưng năm phút sau lại bị cô cho ra hết, đến mật xanh mật vàng cũng bị cô nôn hết rồi. Đã lâu lắm rồi Kiều Ưu Ưu không bị nôn nhiều như thế này, cô cũng không hiểu có chuyện gì xảy ra, chỉ luôn cảm thấy hơi bất an. Có lẽ là do phải lo lắng quá nhiều.
Kiều Ưu Ưu nhìn vào bản thân mình nhợt nhạt trong gương, chau mày tự nói với mình: “Chuyện của hai người bọn họ, mày quản nhiều thế để làm gì? Cũng chẳng cho mày ích lợi gì, bọn họ cũng không còn nhỏ nữa, muốn làm thế nào thì làm, lo lắng cho đứa con trong bụng mày là được rồi, toàn lo chuyện không đâu!”
Tối hôm đó Kiều Ưu Ưu lại mất ngủ, sự khó chịu ở dạ dày bắt đầu chuyển xuống phía dưới, từng cơn đau liên hồi, chạy vào nhà vệ sinh thì phát hiện đã bị ra máu, cô nhớ rõ lời bác sĩ dặn là ba tháng đầu dễ sảy thai nhất. Cô sợ hãi quá, tay run lên, cô liền gọi điện thoại về nhà. Mười phút sau anh trai cô xông vào nhà, Kiều Ưu Ưu khoác áo ngoài nằm nghiêng vào lòng cô giúp việc, sắc mặt trắng bệch, không ngừng đổ mồ hôi lạnh, môi hơi run, hình như còn liên tục nói cái gì đấy.
Anh trai cô không dám chậm trễ, bế Kiều Ưu Ưu