Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

ừ trước tới nay chưa từng cảm thấy mình là nhân vật của công chúng, cũng chưa từng nhận quảng cáo cho sản phẩm hoặc các tiết mục của doanh nghiệp, tan làm là cô trở về nhà, cô chính là một bà nội trợ bình thường, bạn bè và người nhà đều chẳng có cảm giác gì đặc biệt khi cô liên tục xuất hiện trên truyền hình. Ở Bắc Kinh, cứ một tấm biển quảng cáo là có tới năm người, trong đó có ba người là có liên quan tới ngành giải trí, loại người như Kiều Ưu Ưu chưa bao giờ thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Kiều Ưu Ưu đứng ở trước cửa nhà, lúc lắc đầu nhảy nhót, muốn dùng cách này để khiến những bông tuyết trên người rơi xuống. Trử Tụng cau mày đi vào căn nhà mà Kiều Ưu Ưu đã ở đó cả ngày, không thể không thừa nhận, khả năng tự tạo ra rác của Kiều Ưu Ưu có thể khiến người khác phát điên. Chỉ mới có một ngày thôi mà đã loạn hết cả, nếu như ở trong quân đội thì chắc tình trạng cô bị phạt sẽ là chuyện cơm bữa. Được rồi, bây giờ anh có món nợ khác phải tính, còn chuyện vệ sinh tạm thời sẽ lùi lại sau.
Trử Tụng quay đầu lại, vẫy tay với Kiều Ưu Ưu, “Lại đây!”
Kiều Ưu Ưu liếc nhìn anh rồi không thèm để ý, chậm chạp cởi đôi bốt ra, đi dép vào.
“Em đã trèo tường?”
“Đâu có!”
Trử Tụng khoanh tay trước ngực, không nói thêm nữa, mà chỉ nhìn cô chằm chằm, chỉ cần anh nhìn vào chỗ có thể nhìn được thì ánh mắt anh sẽ không nhìn đi chỗ khác, Kiều Ưu Ưu lúc đầu tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng bất chợt nhìn thấy trên tay anh có dán băng dính, đó là vết cô cắn hôm qua, cô bỗng cảm thấy không muốn đôi co với anh nữa.
“Nhiễm Nhiễm dẫn em băng qua rừng tới một bức tường, con bé nói muốn xem bên trong trông như thế nào, thế nên em mới cõng nó lên cho nó nhìn vào, nhưng người em lại thấp quá nên phải xếp gạch lại với nhau rồi trèo lên, em không trèo tường.” Kiều Ưu Ưu tường thuật lại một cách đơn giản.
Trử Tụng híp mắt, trên mặt hiện lên ánh cười: “Thế nhìn thấy cái gì rồi?”
Kiều Ưu Ưu bĩu môi, “Chẳng có gì.”
Trử Tụng vỗ vỗ vào người mình.
“Làm gì?"






Trử Tụng giơ cánh tay lên, chỉ vào chỗ băng dính, “Vì cái này mà anh bị đình chỉ bay rồi.”
“Đình chỉ bay?” Kiều Ưu Ưu lại ngẩn ra. Nhưng anh ấy lại có thể nói như không có chuyện gì xảy ra, còn cười được nữa! Kiều Ưu Ưu nghe anh nói xong còn có thể khóc ngay được, vậy mà anh lại cười.
Kiều Ưu Ưu tự biết mình đã gây họa lớn rồi, trên người có vết thương nên không thể bay được, những quy định này cô đều biết, nhưng từ tối qua cho tới tận bây giờ cô một chữ cũng không nghĩ ra. Lúc này đây, cô lại tự trách mắng bản thân mình, đều là những phiền phức do cô gây ra, tự nhiên lại đi so đo với Đại Tiểu Kha? Chẳng ai động chạm gì với cô, chỉ đơn giản là cô nhìn không thuận mắt nên gây sự vô lý! Nếu cô là Trử Tụng, cô nhất định sẽ bóp chết cái tên Kiều Ưu Ưu rắc rối này!
“Lại đây!”
Lần này Kiều Ưu Ưu ngoan ngoãn ngồi xuống, thấp giọng lí nhí: “Em xin lỗi.”
Kiều Ưu Ưu đấm một cái lên bụng Trử Tụng, anh phản ứng rất nhanh bèn nắm lấy nắm đấm của cô, ngăn chặn sự tấn công tiếp theo của cô.
“Anh lại lừa em!”
“Đâu có, anh nói thật.”
“Thật cái đầu anh!”
Trử Tụng ngồi thẳng người lên, đặt bàn tay cô lên trên chỗ vừa bị đấm, “Hôm qua thực ra anh phải bay, anh nghĩ bay đêm chắc không có vấn đề gì, vết thương đã được anh giấu rất kỹ rồi, nhưng ai ngờ trước lúc đó bị kiểm tra cơ thể, thế là xong.” Trử Tụng nhìn Kiều Ưu Ưu, không cười mà rất nghiêm túc, “Thực sự là ngừng bay rồi, trong đội tuần tra không có tên anh.”
“Vậy… phải làm sao?”
“Đợi thôi, đợi bác sĩ nói khỏi rồi, không có vấn đề gì nữa.” Ánh mắt Trử Tụng bỗng sáng lên, anh móc trong túi ra một hộp thuốc, “Đội y tế có cái này, trị vết thương rất hiệu quả, anh ăn trộm về cho em một hộp. Phu nhân, để tướng công bôi thuốc cho nhé!”
“Không cần. Tránh ra, em vẫn ổn, chạy nhảy tung tăng được.”
“Đến đây nào phu nhân, không có người ngoài đâu, không phải xấu hổ.”
“Cút ra!” Kiều Ưu Ưu trốn tránh, không để anh bắt được, Trử Tụng cũng không đuổi theo nữa mà đứng lên nhìn khắp cả căn phòng.
“Kiều Ưu Ưu!”
“Hả?” Kiều Ưu Ưu ngồi khoanh chân lười biếng trên ghế sofa.
“Cả phòng toàn là rác, là em làm phải không?”
Kiều Ưu Ưu hơi chột dạ nhìn xung quanh, đúng là có hơi bừa bộn: máy tính, ipad, tạp chí, sách vứt linh tinh bừa bãi. Các cốc thủy tinh ở trong nhà đều đã bị cô làm bẩn: cái thì đựng nước ép trái cây, cái thì đựng sữa, nước lọc, sữa chua, còn có một cái đựng hơn nửa cốc những hạt sôcôla. Trên ghế sofa vứt đầy quần áo và đồ ăn vặt của cô, đĩa ăn cơm trưa vẫn còn đặt ở trên bàn trà. Kiều Ưu Ưu nheo mày, trước đây ở nhà có cô giúp việc tới dọn dẹp nhà cửa, cho dù mỗi ngày cô có vứt bừa bãi thế nào đi chăng nữa thì đến ngày sau đó nhà cửa cũng được dọn dẹp sạch sẽ không còn vết bẩn nào.
“Cuộc sống mà, sao mà không bừa bãi được!” Kiều Ưu Ưu cố tỏ ra vẻ thoải mái để tìm một cái cớ cho mình.
“Dọn dẹp thôi.”
“Sao lại phải dọn dẹp? Dọn xong ngày mai em lại tiếp tục vứt bừa ra.”
“Thế thì tiếp tục dọ


Polly po-cket