Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

g rất muốn kết hôn với em, có phải không? Nếu không tại sao anh không từ chối? Có lẽ tối hôm đó em căn bản cũng chẳng nói gì, là anh nhất định muốn cưới em nên mới bịa câu chuyện ra như thế, có phải không? Lẽ nào khi đó anh cũng không quan tâm tới chuyện trong trái tim em đã có người khác? Hay chuyện đó đối với anh chẳng là gì?”
“Trử Tụng!” Kiều Ưu Ưu gọi nhỏ tên anh.
“Hả?”
“Hồi đó, vì sao anh lại đồng ý kết hôn với em?”
Chương 25
“Vì sao đồng ý kết hôn với em? Rõ ràng anh biết là em nói linh tinh, khi tỉnh táo chắc chắn sẽ không chịu thừa nhận?”
Trử Tụng dừng ngay động tác, trong nhà bếp chỉ còn có tiếng nước chảy.
“Hoặc là em không nói gì, là anh nhất định muốn cưới em.” Kiều Ưu Ưu dần tiến lại gần, nhìn Trử Tụng từ phía sau không chớp mắt.
Trử Tụng tắt vòi nước, vẩy hết nước ở tay, sau đó anh đeo tạp dề vào cổ Kiều Ưu Ưu, miệng hơi nhếch lên, “em đoán đúng rồi.” Rồi anh đi ra khỏi bếp.
Kiều Ưu Ưu vẫn đứng im tại chỗ suy nghĩ câu nói của anh, thế nào gọi là em đoán trúng rồi?
Kiều Ưu Ưu ném cái tạp dề đi rồi chạy vào phòng ngủ, Trử Tụng đang thay quần áo, cô hiên ngang đứng trước mặt anh và kêu lên: “Là do anh tự bịa ra phải không? Anh là thằng ngốc à? Lúc đó em đâu có thích anh?”
Khoảnh khắc khiến Trử Tụng cứng đơ người thật rất hiếm gặp, Kiều Ưu Ưu chắc chắn là chưa từng nhìn thấy. Anh thay quần áo mặc ở nhà, đi về hướng phòng tắm, lúc mở cửa Trử Tụng quay đầu lại nói với giọng rất nhẹ: “Dù sao anh cũng không thích em.”
Kiều Ưu Ưu nhìn anh đóng cửa lại có chút ân hận, thả người thật mạnh xuống giường, kết quả là lại bị vẹo cổ và rống lên. Trử Tụng nghe thấy vậy liền vội vã chạy từ nhà vệ sinh ra, Kiều Ưu Ưu nằm vật ra giường, khuôn mặt khó coi.
Kiều Ưu Ưu chỉ vào cổ thở mạnh, “vẹo… vẹo rồi!”
Trử Tụng nắm tay lại thật mạnh!
* * *
“Em xin lỗi.”
“Ừ!”
Kiều Ưu Ưu quay lưng lại với Trử Tụng, cô không biết lúc này anh đang tỏ ra như thế nào, dù sao thì giọng nói nghe cũng không được vui. Nhưng dù có không vui, anh cũng không so đo với cô, chỉ giúp cô mát xa cổ giảm cơn đau.
“Em… lúc nãy ý em là…” Kiều Ưu Ưu nuốt nước miếng sắp xếp từng chữ một trong đầu, “tức là lúc kết hôn, em không thích nhưng không phải là bây giờ. Anh đừng giận mà, bây giờ thực sự không giống với trước đây, em xin thề.”
“Thế bây giờ là như thế nào?”
Giọng nói của Trử Tụng rất trầm giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ khiến lòng Kiều Ưu Ưu tạo ra từng vòng sóng nhỏ. Bàn tay anh ấm áp mạnh mẽ, xoa bóp nhẹ nhàng cổ cô, không quá mạnh cũng không quá nhẹ. Bây giờ thế nào? Kiều Ưu Ưu tự hỏi mình.
Trước đây đối với người mình thích, ánh mắt đầu tiên nhìn họ cô đều cảm thấy tim đập mạnh hơn, nhưng khi lần đầu tiên nhìn Trử Tụng, anh giống như vừa chui ra từ trong một đống bùn, cả người dính đầy bùn. Sau đó cô mới biết, hôm đó anh lại đánh nhau với người ta. Đánh người ta sưng tím mặt mày, bản thân mình lại chỉ dính đầy bùn, đến vết bầm tím cũng không có.
Thầm yêu Tống Tử Đồng tận sáu năm trời mà còn bị nói rằng đó không phải thích thực sự, kết hôn cùng với Trử Tụng đã hai năm nhưng thời gian ở bên nhau còn chưa đầy hai tháng, như vậy đã có thể nói rằng thích chưa?
Trử Tụng đợi câu trả lời của cô mà có cảm giác thời gian lâu như vài trăm năm, nhưng cô vẫn giữ im lặng. Anh không dám hy vọng nhưng lại không ngừng mong đợi, cuối cùng vẫn là thất vọng. Trử Tụng, đã bao nhiêu năm qua rồi mà mày vẫn chưa thể thích ứng được sao? Trử Tụng cười và tự chế giễu chính bản thân mình, thích ứng quả là một việc quá khó.
“Được rồi!” Trử Tụng buông tay ra khỏi cổ cô, đứng dậy đi ra ngoài.
Kiều Ưu Ưu ngồi trên giường nhẹ nhàng vận động cổ, quả nhiên là không còn cảm giác đau nữa. Từ trong nhà tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách, Kiều Ưu Ưu đi tới ghé sát tai vào cánh cửa thủy tinh, gõ “Trử Tụng!”
Không có ai trả lời, cô lại gõ tiếp: “Trử Tụng!”
“Anh đang đi vệ sinh.”
“Rõ ràng là anh đang tắm.”
“Cùng một lúc, không được sao?” Trử Tụng gần như tức quá phải hét lên, Kiều Ưu Ưu lè lưỡi, quay trở lại giường.
Trử Tụng giận rồi, cô không phải con ngốc, cô cũng có khả năng suy đoán của người bình thường, anh tức giận như vậy là bởi cô nói câu “em không thích anh.” Nhưng anh cũng đã nói rằng “dù sao anh cũng không thích em.” Thế là hòa rồi, vậy còn chưa được sao?
Từ hồi còn rất nhỏ, có lần cô bị một con chó rất to đuổi theo, Kiều Ưu Ưu sợ quá chạy thục mạng, vừa khóc vừa kêu lên, Trử Tụng không biết từ đâu xông ra kéo cô lại đằng sau anh, hai người cùng đứng sát vào góc tường không nhúc nhích, Trử Tụng che kín miệng cô lại không cho cô hét lên. Cái mũi đen của con chó hít hít người họ, Kiều Ưu Ưu sợ hãi toàn thân run rẩy. Con chó cuối cùng cũng bỏ đi, hai bọn họ bình an vô sự, khi đó Kiều Ưu Ưu cảm thấy Trử Tụng rất tài giỏi, sau đó cô coi Trử Tụng như anh em. Cho dù rất ghét cái thói gây sự không đâu của bọn họ nhưng nếu anh gặp phiền phư


XtGem Forum catalog