Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
và mặc bộ đồ ở nhà vào.
“Anh nhận lời với em trước đã.”
“Em nói trước đi.”
“Vậy anh nhất định phải giúp em.”
“Em nói trước, để anh nghe xem nào.”
“Anh chắc chắn có thể làm được, nhưng anh phải đồng ý với em. Dù là phải làm trái với kỉ luật quân đội thì anh cũng phải đồng ý.”
“Kiều Ưu Ưu, em ở nhà lâu quá nên sinh bệnh rồi à? Sao lại bắt đầu lên mặt rồi?”
“Hừ!” Kiều Ưu Ưu chống tay lên eo: “Thế thì cũng chỉ lên mặt khi đứng trước anh, anh nên cảm kích vì điều đó mới phải.”
“Được!” Trử Tụng thay xong quần áo liền tiến lại gần cô, “anh đồng ý với em, nhưng em phải giúp anh được thỏa mãn.”
Hàng mày của Trử Tụng rung lên, anh ôm lấy cô lăn lên giường. Kiều Ưu Ưu vật lộn nói: “Còn sớm quá. Chính anh đã nói thế!”
“Sớm hay muộn cũng chẳng có gì khác biệt, nội dung đều giống nhau thôi.” Bàn tay anh sớm đã không yên phận cởi bỏ quần áo trên người cô. Mỗi ngày được ôm lấy cô đi ngủ, anh đã quen với cuộc sống có Kiều Ưu Ưu, đã yêu những ngày tháng có cô. Một ngày nào đó cô phải trở về thì chắc chắn anh sẽ rất khó thích ứng.
Chương 26
Kiều Ưu Ưu đến phòng phát thanh từ rất sớm, cô chưa từng được động vào các thiết bị phát thanh, lần đầu tiên nhìn thấy còn thực sự không biết làm thế nào. Sư đoàn trưởng nói quả không sai, doanh trại của họ diện tích tuy không lớn nhưng có đầy đủ tất cả, hơn nữa mọi thứ đều rất chuyên nghiệp.
Thượng úy Tiểu Tô của phòng tuyên truyền giới thiệu với Kiều Ưu Ưu những phím tắt và mở mà cô sẽ phải dùng tới, Kiều Ưu Ưu vội vã ghi chép, cả một buổi chiều cô luôn ở trong trạng thái tập trung tinh thần cao độ. Làm việc ở Đài Truyền hình đã năm năm, cô cũng đã thu rất nhiều chương trình, từng chữ khi thu đều được yêu cầu nghiêm ngặt, nói sai một chữ là phải thu lại, nghiêm trọng hơn thì có thể sẽ bị đuổi khỏi đài, nhưng cho dù là những lúc như vậy, cô cũng không lo lắng hồi hộp như hôm nay.
“Chị dâu làm sao thế? Thu chương trình đối với chị chẳng phải là chuyện cơm bữa sao? Hơn nữa ở đây lại chỉ phải thu âm chứ không phải lộ diện nên càng không đáng sợ.” Tiểu Tô an ủi cô.
Kiều Ưu Ưu cười rồi gật đầu, lí do này cũng đúng, trước đây khi đứng trước 1,4 tỉ người xem toàn quốc cô cũng chưa từng cảm thấy sợ hãi, hôm nay bị làm sao vậy? Lại cảm thấy sợ hãi khi thu âm.
“Không sao, nhân lúc chưa bắt đầu tôi vận động một chút là ổn thôi.” Kiều Ưu Ưu tập vài động tác thư giãn làm nóng người ở trong phòng thu.
Chương trình hôm nay chưa được thông báo ra ngoài, cũng có thể nói rằng, mọi người sẽ ở trong một tình huống hoàn toàn không ngờ tới khi nghe thấy giọng nói của Kiều Ưu Ưu, giọng nói của cô sẽ được truyền từ loa đi đến khắp những ngóc ngách trong doanh trại bao gồm cả sân bay và sân tập thể.
* * *
Buổi chiều hôm đó Trử Tụng không có việc gì, Kiều Ưu Ưu lại không có nhà nên anh cũng không vội trở về mà cùng mọi người đi tới câu lạc bộ. Triệu Kha và mấy người khác không ngừng thì thầm to nhỏ với nhau, ánh mắt liên tục nhìn về phía Trử Tụng.
“Này, có việc gì thì nói ra, ban ngày ban mặt nhìn tôi như vậy làm gì?”
“Trung đội trưởng à!”
Triệu Kha nhanh chóng cúi gục đầu xuống, đổi giọng nói: “Trung đội trưởng, hôm nay có chuyện gì vui à? Đi đâu cũng thấy anh cười.”
“Không có việc gì thì không cho tôi cười à?”
“Cũng không phải như vậy, quan trọng là bộ dạng của anh khi vui nhìn giống như một con chuột vừa mới đi trộm lương thực về vậy.”
“Thế cậu nhìn thấy chuột cười rồi à? Còn ra vẻ ta đây không sợ?” Trử Tụng cười mắng anh ta. Hôm nay anh rất vui vì bà xã sắp được xuất đầu lộ diện, một lúc nữa sẽ mang tới bao nhiêu sự kích động đây? Anh sẽ oai biết chừng nào? À, ha ha ha, cứ nghĩ tới là lại không nhịn được muốn cười phá lên.
“Hừm” Trử Tụng suýt chút nữa không nhịn được cười thành tiếng, vội vàng chuyển sang hắng giọng.
Dương Văn đặt chiếc cốc xuống, vươn người về phía Trử Tụng, “hôm nay sao anh không về nhà? Bình thường cứ đến giờ này là anh lại về nhà ôm vợ mà, hay là chị dâu đuổi anh ra khỏi nhà rồi?”
“Này!” Trử Tụng ra bộ thở dài: “Chị dâu chú ghét anh, bỏ lại anh, một mình đi chơi rồi, về nhà cũng chỉ có một mình anh, quá lạnh lẽo.”
Mấy lời này gần như đã gây nên sự bất mãn cho tất cả các chiến sĩ đang ngồi trong phòng nghỉ, cái người có vợ ở kề bên như anh sao có thể hiểu được tâm tình của những người chỉ có thể vơi bớt nỗi nhớ nhung qua những bức ảnh của vợ như bọn họ. An