Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.
h ta đến thần thánh cũng chẳng thèm quan tâm tới, đúng là phẫn nộ cực điểm!
Trử Tụng vẫy tay gọi một chiến sĩ trong câu lạc bộ, “ở đây các cậu đã bật đài phát thanh chưa?”
“Đài phát thanh gì?”
“Cái gì mà đài phát thanh gì, tất nhiên là phát thanh của sư đoàn.”
“À, mở được vài ngày thì mọi người đều chê chán nên đã tắt rồi, nói là tới câu lạc bộ để thư giãn chứ không phải để tự làm khổ mình.”
“Mở ra đi, không biết chừng sẽ có thể nghe thấy cái gì hay ho lắm.”
“Hả, phát thanh của doanh trại ta còn có thể có điều gì hay ho, ngay đến điều gì kinh động cũng chẳng có, chỉ toàn là hòa bình hòa hợp, không hòa bình thì đều chẳng liên quan tới chúng ta.” Triệu Kha nghịch chiếc bật lửa, vắt chân lên nói.
Trử Tụng không thèm quan tâm tới anh ta, anh dặn dò chiến sĩ kia: “Mở ra hết, chỉnh âm thanh lớn nhất cho tôi."
Những chiến sĩ cùng đoàn nhìn Trử Tụng với một ánh mắt vô cùng đồng cảm, “trung đội trưởng, hôm nay anh không sao chứ?”
“Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt gì vậy? Tôi vẫn còn khỏe chán!” Trử Tụng liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn hai mươi lăm phút nữa. Anh vẫn chưa biết Kiều Ưu Ưu chuẩn bị nói cái gì, việc cô nhờ anh làm đã xong xuôi hết, nhưng cô lại không cho anh biết mình sẽ làm gì, khẩu vị của anh sớm đã bị kéo đi mất. Đồng chí Kiều Ưu Ưu à, phu quân đang rất mong chờ đây, đừng có gây ra sai sót gì.
Mấy người họ nói chuyện một hồi, cảm thấy vô vị quá bèn rủ nhau đi đánh bi-a. Trử Tụng vốn được mệnh danh là tuyển thủ bi-a số một trong Sư đoàn Không quân 1. Từ trước tới nay luôn đánh trúng hết bóng, quyết không nương tay cũng chưa bao giờ giữ thể diện cho các lãnh đạo, ngay cả sư đoàn trưởng đích thân lâm trận anh cũng không nể mặt chút nào.
Triệu Kha nói: “Trung đội trưởng, chơi một ván chứ?”
Trử Tụng xòe hai bàn tay ra, dáng vẻ rất tùy ý.
Trử Tụng bắt đầu đánh bóng, vô cùng thuận lợi, anh hoàn toàn không phải mất thời gian để tìm vị trí đánh, đánh rất tự nhiên mà còn rất tốc độ. Những người khác xem rất chăm chú, thực ra anh cũng chỉ là vội vã muốn thắng nhanh ván này để đi nghe bà xã kể chuyện mà thôi.
Đến lượt Trử Tụng đánh bóng đen số tám, Trử Tụng nằm bò lên bàn bóng nhìn Triệu Kha, ngoác miệng cười: “Xin lỗi nhé, anh em.”
Lời nói vừa dứt thì một tiếng “binh” vang lên, cây gậy đập vào quả bóng, bóng đen đi một đường lướt qua bóng của Triệu Kha rơi tõm vào rổ.
“Hay!”
Tất cả mọi người đều hô lên, Trử Tụng nhìn đồng hồ, vứt cây gậy đánh bóng xuống rồi chạy ra ngoài. Mọi người không hiểu tại sao nên hỏi anh muốn làm gì, anh vừa chạy vừa nói: “Đi nghe kể chuyện.”
* * *
Kiều Ưu Ưu hít một hơi thật sâu rồi ra dấu với Tiểu Tô, Tiểu Tô mở nút bắt đầu. Kiều Ưu Ưu hỏi bằng khẩu hình: “Có thể nói được chưa?”
Tiểu Tô ra dấu tay với cô. Kiều Ưu Ưu vỗ ngực, nhẹ nhàng lấy giọng: “Chào mọi người.”
Do cô quá căng thẳng nên âm thanh rõ ràng và hơi cứng nhắc. Kiều Ưu Ưu nắm lấy tóc, hít vài hơi thật sâu ra dấu tay “ok”
“Chào mọi người, tôi là Kiều Ưu Ưu.”
Lần này không còn sự cứng nhắc và căng thẳng, trong lời nói còn có đôi chút vui vẻ. Trử Tụng nghe thấy câu nói đầu tiên của cô còn tưởng rằng cô không được khỏe, nhưng câu tiếp theo đã làm anh yên tâm hơn, hai chân gác lên trên bàn rung rung. Dáng vẻ ung dung tự tại, chờ đợi sự huyên náo của cả sư đoàn.
“Á á á á á, là ai, là ai?”
“Ai vậy?”
“Cô ấy nói gì?”
“Sao lại là một cô gái?”
Cả câu lạc bộ bắt đầu bùng nổ, tất cả mọi người đều nghĩ rằng mình nghe nhầm, hoặc là tai mình có vấn đề, kêu loạn hết cả lên, ai cũng tỏ ra vô cùng hưng phấn.
“Suỵt, đừng nói nữa, nghe đi.”
“Hôm nay tôi sẽ phụ trách chương trình này, đầu tiên chúng ta sẽ nghe qua tình hình thời tiết, bởi vì tôi khá quen vấn đề này.” Kiều Ưu Ưu cố gắng để giọng của mình nghe vui vẻ hơn, để cho chương trình không còn vẻ nghiêm nghị và căng thẳng như mọi ngày, không có ai phối hợp với cô nên cô chỉ có thể tự hỏi và tự mình trả lời.
“Từ đêm nay tới sáng ngày mai, nhiệt độ thấp nhất là âm 11 độ, nhiệt độ cao nhất là 3 độ, nhiều mây chuyển nắng.”
Trong phòng thu âm, Kiều Ưu Ưu hoàn toàn không biết tình hình bên ngoài đang như thế nào. Chương trình phát thanh đối với anh em trong sư đoàn vốn dĩ là cái có cũng được chẳng có cũng được, bỗng nhiên có một ngày, người dẫn chương trình thay đổi, không chỉ biến thành một người phụ nữ mà co