Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
́c, Kiều Ưu Ưu nhất định sẽ không ngần ngại xông ra giúp anh.
* * *
Trử Tụng bước ra từ nhà tắm, tóc vẫn còn ướt, Kiều Ưu Ưu ngước cổ nhìn chằm chằm vào anh, thỉnh thoảng còn lấp lánh ánh nhìn vô tội. Trử Tụng thở dài, đi tới bên giường vuốt nhẹ tóc cô, “hồi đó anh thấy em đáng thương nên muốn giúp em.”
Đôi mắt Kiều Ưu Ưu vẫn nhìn anh không chớp, “vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ thì cảm thấy kết hôn là đúng đắn.”
“Vậy ư?” Kiều Ưu Ưu cúi đầu xuống, giọng nói hơi khàn: “Em sợ làm nhỡ mất cuộc đời anh.”
“Ngốc ạ!” Trử Tụng không biết nên khóc hay nên cười nữa. Sống cùng với em sao có thể nhỡ mất được chứ? Nếu lúc đó anh không nắm lấy em thì có lẽ kiếp này cũng sẽ không còn cơ hội ở bên em.
“Trử Tụng, nếu anh không ghét bỏ em, hai chúng mình có thể sống với nhau thật vui vẻ. Cho dù trước đây có thế nào thì bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ sống thật tốt và nghiêm túc nhé. Được không?”
“Ừ!” Trử Tụng gật đầu, ôm lấy cô vào lòng.
Kiều Ưu Ưu vòng tay ôm chặt lấy eo anh, được anh ôm vào lòng, cô cảm thấy thật an toàn và ấm áp. Anh đối xử không tốt với cô ư? Ngoài việc không có cách nào ở gần nhau thường xuyên ra thì anh thực sự rất tốt với cô, dù có tức giận thì hình như cũng đều do cô mà nên. Anh tốt với cô như vậy, cô nên tốt với anh gấp bội mới phải, tại sao từ trước tới nay luôn để bản thân cảm thấy rằng họ là những người xa lạ? Là vợ chồng, nhưng lại không thể ở bên nhau, lại không có tình cảm vợ chồng mà tình cảm cũng có thể vun đắp dần dần, hơn nữa từ lúc bắt đầu bọn họ đã không phải là người xa lạ, nếu nói về cơ sở tình cảm thì còn rất thâm sâu.
Anh muốn hỏi cô, trong trái tim cô có còn hình bóng của Tống Tử Đồng nữa không?
Lúc đó cô đau đớn như vậy, chỉ hai năm, cô có thể quên đi người mà mình đã từng yêu sao? Tuy vậy, anh vẫn quyết định sẽ không nhắc tới nữa. Nếu Kiều Ưu Ưu đã nói vậy, bỏ lại quá khứ, bắt đầu từ bây giờ. Cho dù có Tống Tử Đồng hay không đi chăng nữa, Kiều Ưu Ưu đã quyết định sẽ sống thật tốt với anh, vậy thì điều anh cần phải làm chính là đối xử tốt với cô, không tạo cơ hội cho người khác nữa.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Kiều Ưu Ưu đang suy nghĩ bị anh hỏi vậy bỗng ngẩn ra, “chuẩn bị cái gì?”
Trán cô dựa vào Trử Tụng, lúc nói chuyện yết hầu của anh sẽ rung nhẹ, giọng nói trầm ấm, hình như còn hơi có ý cười: “Thế giới bên ngoài”.
“…”
* * *
Thế giới bên ngoài. Kiều Ưu Ưu chỉ còn biết rên nhẹ hai tiếng. Đưa ra đề tài như vậy không phải là muốn lấy cô ra làm trò cười sao? Quân đội cũng chẳng phải là nơi cự tuyệt với thế giới bên ngoài, cũng không phải là địa ngục không biết gì về bên ngoài còn cần cô tới nói sao? Những điều cô biết thì bọn họ đều biết, những điều cô không biết thì họ cũng biết, đây rõ ràng là cố ý mà.
Tuy vậy cằn nhằn cũng chỉ là cằn nhằn, việc phải chuẩn bị thì vẫn cứ phải chuẩn bị. Đội trưởng đội tuyên truyền của sư đoàn đã đích thân tới tìm cô, hỏi cô khi nào tiện để họ bố trí trước, Kiều Ưu Ưu mở quyển lịch ra, ngón tay lướt lên rồi lại lướt xuống trên những con số, cuối cùng đã chọn ngày hai tư tháng mười hai.
Đêm giáng sinh. Chọn ngày này vì dù sao đây cũng là một ngày lễ.
Hai ngày sau đó, Kiều Ưu Ưu chỉ nằm trong nhà vò đầu bứt tóc, viết ra rồi lại xóa đi, chương trình kéo dài một tiếng thực ra cũng không phải là dài, nhưng so với thời gian lên sóng một phút rưỡi của cô thì thật là dài hơn quá nhiều. Khó khăn lắm mới chia chương trình được ra thành nhiều tiết mục, mà một mình cô lại không thể hoàn thành hết được.
Hôm đó cô bỗng trở nên vô cùng hiền thục, Trử Tụng vừa bước vào cửa, cô đã lấy dép, rót nước cho anh giống như người vợ trẻ theo sát bên cạnh Trử Tụng, mắt híp lại không ngừng tươi cười.
Trử Tụng bỗng thấy chột dạ, còn tưởng rằng vợ anh đã bị “thế giới bên ngoài” dày vò đến mức biến thành kẻ ngốc rồi.
“Em bị trúng tà à?”
Nếu như trước đây, Kiều Ưu Ưu nhất định sẽ vô cùng tức giận, nhưng lần này tính khí của cô lại rất tốt, hai tay thành thực đặt ở dưới cằm, ánh mắt sáng lên: “Em có tốt không?”
“Ái chà!” Trử Tụng lấy tay bịt mắt cô lại: “Đừng nhìn anh như vậy!”
“Sao thế?”
Trử Tụng ép sát người vào tai cô rồi nói: “Trời vẫn chưa tối đâu, hoạt động ban đêm lúc này còn hơi sớm.”
“Biến!” Kiều Ưu Ưu cười và đẩy anh ra, “em có chuyện muốn nói với anh, nghiêm túc đấy.”
“Ừ, nói đi.” Trử Tụng đi vào phòng ngủ, cởi bộ quân phục ra