Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342050

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.

, lần chia tay này chắc phải đến nửa năm bảy tám tháng, nhân không khí ngày hôm nay, chúng ta làm trước cho xong đi!”
“Đừng!”
Kiều Ưu Ưu trốn tránh sự đùa giỡn của anh, “ngộ nhỡ lát nữa ông già Noel tới tặng quà cho chúng ta, nhìn thấy hai cơ thể trần như nhộng thế này, thật là chẳng lịch sự.”
Trử Tụng cười nhạt: “Quà là do anh tặng, không phải ông già đó tặng.”
Kiều Ưu Ưu không phục, cứng cổ nói: “Đâu? Không nhìn thấy!”
Trử Tụng chỉ vào bụng cô: “Ở đây, có dám cá cược không?”
Từ sau khi Kiều Ưu Ưu tới doanh trại, hai bọn họ chưa từng sử dụng tới biện pháp phòng tránh, Kiều Ưu Ưu cũng không uống thuốc lại càng không sử dụng bao. Tình cảm của hai người lúc này sâu đậm hơi hai năm trước rất nhiều, khoảng cách giữa họ mỗi ngày đều giảm đi, tốt tới mức như hòa làm một. Chuyện con cái Kiều Ưu Ưu đã nghĩ thông suốt rồi, thuận theo tự nhiên, bây giờ đi suy nghĩ chuyện tương lai thì thật không chân thực, ít nhất thì lúc này cô cũng không có dự định ly hôn với anh.
Có con hay không, việc này Kiều Ưu Ưu cũng không dám nói chắc chắn, nói không chừng trong bụng cô bây giờ đã bắt đầu nảy nở một sinh mệnh mới, ai mà biết được?
* * *
Ngày hôm sau. Kiều Ưu Ưu bắt đầu thu dọn quần áo, cô không có giấy tờ tùy thân nên nếu muốn về thì phải để Trử Tụng đưa về. Nhưng cả buổi sáng anh đều sưng xỉa mặt mày nên cô cũng không dám mở miệng. Khi tiễn anh ra đến cửa, Kiều Ưu Ưu mới nhớ ra một việc vô cùng quan trọng. Tối hôm qua cô chỉ tập trung nói chuyện với sư đoàn trưởng và chính trị viên mà quên mất đi cái việc chính này.
“Hôm trước hình phạt mà sư đoàn trưởng dành cho anh, có phải là vẫn tính không?”
“Ừ!” Trử Tụng lạnh nhạt đáp.
“Đúng là thâm độc mà, còn đòi là lãnh đạo cơ đấy, lời nói của mình đều có thể không tính sao.”
Kiều Ưu Ưu liên miệng oán trách, thế nhưng Trử Tụng căn bản là không nghe thấy gì, cái gì mà bản kiểm điểm, 30km đều không thể sánh được với việc Kiều Ưu Ưu phải trở về đối với anh. Kiều Ưu Ưu phải về rồi, cho dù mỗi ngày phải đi 30km thì làm sao? Về đến nhà không nhìn thấy hình bóng của cô đâu, vậy thì không về còn hơn.
* * *
Binh lính của Sư đoàn Không quân số 1 từ hôm qua tới giờ vẫn hưng phấn, nhưng Trử Tụng lại tỏ ra chán nản, cả ngày cứ gục đầu xuống chẳng thèm để ý tới ai, lại còn tức tối mắng người, khiến cả đoàn từ trên xuống dưới ai cũng lo sợ.
Buổi chiều nhận được điện thoại thông báo có khách tới từ trạm giám sát, Trử Tụng lái xe tới cửa sư đoàn, tâm trạng anh lúc đó đã tụt xuống tận cùng. Anh vốn còn may mắn nghĩ rằng, chỉ cần ngày nào anh không đưa cô về, Kiều Ưu Ưu sẽ vẫn sẽ tiếp tục ở lại đây, nhưng bây giờ tia hi vọng duy nhất cũng đã bị tiêu diệt. Như bị đâm ngàn nhát. Trử Tụng chỉ muốn đạp cho hai người đó mỗi người một cái để họ đoạn tử tuyệt tôn.
Chương 29
“Chị dâu, chị dâu.”
“Sao chú lại tới đây?” Kiều Ưu Ưu nhíu mắt nheo mày, trái ngược hoàn toàn so với sự hưng phấn của người đang đứng ngoài cửa.
Trử Tư cười nhăn nhở nói: “Em tới đón chị về nhà.”
“Tốt thế sao?” Kiều Ưu Ưu làm ra vẻ ngạc nhiên: “Ái chà, ái chà, sao tôi lại vừa thấy hãnh diện vừa thấy bất an thế này nhỉ?”
Trử Tư bất ngờ bị người đang đứng đằng sau đẩy cho một cái, Tả Khiên nhảy ra nói với vẻ thiếu kiên nhẫn: “Có thể vào nhà nói chuyện được không?”
“Ồ, Tả thiếu gia!” Kiều Ưu Ưu cay mày, nghiêng người để hai bọn họ vào nhà. “Tả thiếu gia đại giá tới đây, thật đúng là rồng tới nhà tôm, tiểu nữ thấy hốt hoảng sợ hãi quá.”
Đây là lần đầu tiên Tả Khiên tới đây, vừa vào nhà đã nhìn trước ngó sau, nghe Kiều Ưu Ưu nói vậy, anh liếc nhìn cô nói: “Còn không mau quỳ xuống tạ ơn.”
Kiều Ưu Ưu tiện tay đóng cửa lại, “để sau đi.”
Trử Tư ngồi im trên ghế sofa nhìn Kiều Ưu Ưu ngồi khoanh chân trên chiếc ghế ở bên cạnh, gọi chị dâu mấy câu, Kiều Ưu Ưu mới ậm ừ được một tiếng, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên. Cuối cùng, Trử Tư đành biết thân biết phận đứng lên rót cho mình một cốc nước. Đối với Kiều Ưu Ưu mà nói, anh đúng là không bao giờ nên ôm cái mộng tưởng rằng “cô rất hiền thục.”
“Cho tôi một cốc!” Tả Khiên nói.
Kiều Ưu Ưu chống cằm xem blog, Kiều Ưu Ưu nhìn Trử Tư đưa cốc nước cho Tả Khiên, thuận miệng nói luôn một câu: “Hai người công khai yêu nhau rồi à?”
“Phù!”
“Choang!”
“Hả?”
Tả Khiên vừa mới uống được ngụm nước đã phun hết lên mặt Trử Tư, tay Trử Tư bỗng run lên, chiếc cốc ở trên tay anh rơi xuống đất vỡ