Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

thành nhiều mảnh. Kiều Ưu Ưu lặng lẽ cúi đầu cầm đồ của mình lên rồi lẻn vào trong phòng ngủ, cả buổi chiều đều không ra khỏi phòng. Trử Tụng không có ở nhà, ai mà biết được Tả Khiên và Trử Tư sẽ trả thù cô như thế nào?
Cô quả thực chỉ là bộc phát nói ra, có trách cũng chỉ trách danh tiếng của Trử Tư ở Bắc Kinh. Còn nữa, ai bảo Tả Khiên cũng phiền phức đi theo Trử Tư tới đây cơ chứ. Tuy cách nói Trử Tư là gay không được hợp lí lắm, nhưng cũng chỉ có thể nói là anh ta tự làm tự chịu. Đào hoa đa tình, vừa mới chia tay bạn gái đã bị người ta nhìn thấy đi vào quán bar dành cho gay. Tâm trạng của người bị bỏ rơi lại đang khó chịu, chẳng phải có thù sẽ báo thù có oán báo oán sao? Nếu là Kiều Ưu Ưu, cô chắc chắn sẽ không chỉ nói Trử Tư là gay mà còn phải nói anh ta là phái yếu.
* * *
“Cốc, cốc.”
Kiều Ưu Ưu kéo cửa, đề phòng nói: “Có chuyện gì vậy?”
“Mở cửa!"
Kiều Ưu Ưu chậm chạp chuyển sang một bên, hé một lỗ nhỏ lộ ra khuôn mặt: “Làm gì?”
Tả Khiên nheo mày nhìn cô: “Buổi tối ăn gì?”
Ưu Ưu sờ lên bụng: “Tôi không đói, hai người cứ tự nhiên.”
“Đây là nhà cô, chúng tôi là khách đấy, cả buổi chiều chẳng thấy mặt mũi đâu không nói, ngay cả bữa tối cũng để khách tự giải quyết, Kiều Ưu Ưu cô lên mặt cũng gớm đấy.”
“Tôi cứ lên mặt thế đấy, anh cũng chẳng phải là ngày đầu tiên quen biết tôi.” Kiều Ưu Ưu nhướn mày nói với vẻ tất nhiên là vậy.
Khuôn mặt Tả Khiên nhăn lại, anh đưa tay lên xoa đầu, cảm thấy vết thương lần trước lại bắt đầu hơi đau. Mắt mũi Trử Tụng bị máy bay làm cho nổ tung rồi hay sao mà lại nhắm trúng người đàn bà này?
* * *
Khi trời tối hẳn, Trử Tụng trở về nhà, Kiều Ưu Ưu đang tập yoga theo clip, vali hành lí đã sắp xếp xong xuôi đặt ở góc phòng ngủ, nhưng Trử Tụng chỉ cần nhìn qua cũng đã thấy nó giống như được chiếc đèn hàng nghìn oát chiếu ở xung quanh, cực kì ngứa mắt.
“Anh về rồi à?”
“Ừ!” Trử Tụng lạnh lùng đáp, thay bộ quân phục ra, “tối nay anh bay tuần đêm.”
“Á!” Kiều Ưu Ưu khẽ rên lên. Cô vốn định giữ thăng bằng bằng một chân, cơ thể lại hơi mất thăng bằng nên ngã lăn xuống đất, “bộp” một tiếng, tiếng ngã xuống đất vô cùng chói tai.
Trử Tụng vội bế cô từ dưới đất lên, lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Em bị ngã chỗ nào?”
Kiều Ưu Ưu nhăn mày nhăn mặt nói với vẻ sợ hãi: “Mắt cá chân.”
Trử Tụng vừa nắn mắt cá chân cho cô vừa trách khẽ: “Đã chẳng có tài cán gì rồi mà cũng học đòi người ta tập yoga, em có thể sánh được với họ không? Đi ba bước là suýt ngã rồi, khả năng thăng bằng kém thế mà cũng học đòi tập tành.”
Kiều Ưu Ưu nhắm mắt cắn răng chịu.
Trử Tụng thấy thương quá bèn hỏi nhỏ: “Có đau không?”
“Hơi đau.” Ưu Ưu miễn cưỡng nói.
Trử Tụng nắm lấy chân cô, xoa bóp nhẹ nhàng. Cô vốn dĩ rất cẩu thả, chẳng để ý điều gì cho nên không bị vẹo cổ thì cũng bị trẹo chân, lúc không có anh ở bên cạnh thì cô làm thế nào? Xoa bóp đông y? Cứ nghĩ đến chuyện bác sĩ nam nắm lấy chân cô như thế này, anh lại cảm thấy khó chịu.
“Ái, đau! Anh bóp mạnh thế làm gì?” Kiều Ưu Ưu than thở, khuôn mặt sầu não nhìn Trử Tụng.
“Được rồi, được rồi, nhẹ tay hơn.” Trử Tụng nôn nóng nói. Da bàn chân cô rất mỏng, trắng mịn như mỗi vùng da trên cơ thể cô; cứ nghĩ tới việc cô sắp phải về, trái tim anh lại thắt lại.
“Ưu Ưu!”
“Ừ!” Kiều Ưu Ưu và Trử Tụng nhìn nhau, ánh đèn hơi tối nhưng trong ánh mắt của họ lại có hình bóng rõ nét của nhau. Trong hai đôi mắt ấy đều chất chứa sự không nỡ rời xa. Kiều Ưu Ưu đợi anh mở lời, có lẽ anh sẽ nói Ưu Ưu đừng đi nhé, hoặc là anh không nỡ xa em.
“Em gây sự với hai bọn họ thế nào vậy?”
Kiều Ưu Ưu đẩy tay anh ra tự ôm lấy chân mình, sự dịu dàng khi nãy hoàn toàn biến mất, “không gây sự gì, chỉ là nhỏ mọn thôi."
Trử Tụng cười miễn cưỡng nhìn xuống đỉnh đầu cô, vuốt tóc cô rồi đứng lên đi ra. Kiều Ưu Ưu nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra cái gì bất thường, rồi cô chợt nhớ ra cái con người xấu xa kia, bàn tay vừa bóp chân cho mình lại sờ lên đầu cô.
“Trử Tụng!”
“Chẳng phải đều do em sao, em còn muốn chê trách ai?” Trử Tụng đứng ở gần cửa quay đầu lại nhếch môi, ánh mắt ánh lên sự khiêu khích.
“Đi mà bay tuần đêm đi! Khốn kiếp!” Kiều Ưu Ưu tức giận tự nói với mình, rồi ném cái gối thật mạnh về phía cửa.
Buổi tối cuối cùng trước khi cô đi, anh lại phải đi bay, điều này khiến Ưu Ưu vô cùng ảo não. Vị trí của mình lại không thể sánh bằng với chiếc máy bay l


XtGem Forum catalog